Chào mừng quý khách Tìm kiếm | Chủ đề đang hoạt động | Các thành viên | Đăng nhập | Đăng kí

Là em... [Options] · [View]
kẻ cô đơn
Đã gửi: Monday, January 23, 2012 3:32:30 PM

Vị trí: Advanced Member
Nhóm: Thành viên

Tham gia: 12/2/2010
Bài gửi: 261
[Points]: 783
Quốc tịch: việt nam
Em không phải là 1 người con gái thùy mị nết na như anh đợi chờ.
Em không có được bản chất trong lành như 1 tia nắng sớm mai rọi vào qua khe cửa.
Em không mang trong mình dòng máu ngọt lành và bình an nhẹ nhàng đến bên đời anh.
Em ào ạt như thác lũ, mang theo chính em, chỉ em mà thôi.

Không đủ dịu dàng
Không đủ những ngại ngùng khép nép
Không đủ những nết na
Không có chút nào bóng dáng người con gái anh đã hình dung.

Em yêu phần bình lặng và dịu êm ấy bởi em không có.
Em mãi là 1 vòng tròn khuyết, mãi sẽ lăn đi thật chậm trên con đường của riêng mình.

Đừng nhìn em như thế khi anh biết em là 1 người con gái không thùy mị.
Đừng nhìn em như thế khi anh biết em là 1 người con gái xù xì thô ráp như 1 viên đá dưới lòng sông sâu.
Đừng nhìn em như thể em đã lừa dối anh.
Không, em đã là em, ngay từ giây phút đầu anh gặp.
Mọi yêu ghét hiện ra trên nét mặt.
Chỉ duy những buồn vui riêng mang em chất nặng dưới đáy sâu lòng mình.

Em là em, không có những giả dối điểm trang.
Em là em, những nói cười chẳng nhuốm màu toan tính.
Em là em, mạnh mẽ và yếu mềm.

Em là người con gái được sinh ra để đương đầu với những bão giông ngay chính lòng mình.
Em không bình lặng như mặt hồ nơi anh thường đến mỗi sớm mai.
Em không ngọt ngào như quả chín trên cây mọng đầy ước mơ trong veo.
Em không nép vào lòng anh bé nhỏ như chú sẻ non dưới trận mưa rào.

Em vẫn một mình dưới mưa như ngày xưa đợi chờ anh dưới gốc cây cổ thụ và ánh đèn vàng chẳng đủ rõ mặt nhau.
Em vẫn một mình qua những đêm chẳng dài quá nổi 2 bàn tay úp mặt cho nước mắt chảy trôi.
Em vẫn một mình qua những mùa đông buốt lạnh, những mùa hạ chan hòa nắng, những mùa thu giăng mắc những cơn lá, qua hết những ngày dài gặm nhắm kỷ niệm cũ mòn.

Biết rằng anh sẽ kiếm tìm cho riêng mình người con gái dịu dàng biết biến mình thành bé nhỏ như tan ra trong mắt anh.
Biết rằng em sẽ chỉ mỉm cười thôi khi anh quay bước bởi anh sẽ mãi không là người đàn ông để em tựa vào.

Cây thương yêu của đời em vẫn còn ở phía mờ xa hắt nắng.
Em yêu chính mình thêm nữa, thay cho phần của anh khi anh không yêu em.

Có gì đáng buồn hơn một người con gái không đủ tình yêu dành cho chính mình?

Em vẫn là em nhé, không dịu dàng, không tinh khiết như sương sớm, chỉ đủ dịu dàng cho riêng em ngóng đợi những bình minh reo hát.

Là em đấy, người con gái của những cơn gió, của những dòng nước, của những ngày không tan đi trong hình bóng mờ mờ của nụ cười và nước mắt.

Là em.


Đôi khi vẫn khóc cho những điều tưởng như đã quên...
Đôi khi vẫn ước mơ về một hạnh phúc trọn vẹn...
Để rồi lại thức giấc trong nỗi đau thủa nào...
Người đang xem chủ đề này
Guest


Chuyển đến diễn đàn
Bạn không có quyền tạo chủ đề mới trong diễn đàn này.
Bạn không có quyền trả lời các chủ đề mới trong diễn đàn này.
Bạn không có quyền Xóa các bài viết của bạn trong diễn đàn này.
Bạn không có quyền sửa các bài viết của bạn trong diễn đàn này.
Bạn không có quyền tạo các bình chọn mới trong diễn đàn này.
Bạn không có quyền bình chọn trong các chủ đề bình chọn trong diễn đàn này.

[Main Forum RSS] : RSS

Được phát triển và việt hóa bởi BKGROUP dựa trên phiên bản 1.9.1.8 (NET v2.0) - 3/29/2008 của Yet Another.
Trang này được tạo ra trong 0.131 giây.