Tặng anh và những mùa hoa…
Mùa hoa đầu tiên
Anh ngồi đối diện tôi. Trên bàn đặt một lọ thủy tinh nhỏ, cắm một bông cẩm chướng
màu trắng.
Tôi chưa từng là một người thích hoa, nhưng tôi đã yêu cẩm chướng từ mùa thu năm ấy, mưa rơi lắc rắc như bụi trên đường, lá bắt đầu trở úa, gió cuốn từng đợt se sắt đủ để làm tôi kéo sát thêm vào người một lần áo khoác mỏng.
Vì anh ngồi đối diện tôi, vô tình hay hữu ý, nở những nụ cười rực rỡ và ấm áp.
Anh, du học sinh về nước lần đầu. Tôi, một đứa con gái lãng mạn và mơ mộng. Chúng tôi chỉ là hai con người xa lạ, vô tình được xếp ngồi đối diện nhau trong một bàn tiệc vài chục con người, và cũng vô tình, trót nhìn nhau, trao nhau đôi câu chuyện phiếm.
Rung động đầu đời của tôi đã đến giản đơn và tự nhiên như thế.
Rồi anh rời xa tôi, không báo trước. Không một lời chào. Chỗ ngồi trước mặt tôi đột nhiên trống rỗng. Anh đã bước đi tự lúc nào.
Bông cẩm chướng vẫn thuần khiết và trong sáng.
Hụt hẫng.
Nhưng nụ cười anh vẫn tỏa nắng trong tâm hồn non nớt của tôi.
Từ ấy, với tôi, mùa thu mưa bay, lá úa, gió cuốn se sắt là mùa của hoa cẩm chướng, thanh nhã và dịu dàng. Và trong tôi nở rộ những mùa hoa mang tên anh.
Năm ấy, tôi mười ba tuổi.
***
Mùa hoa thứ ba
Đã hai mùa thu với hoa cẩm chướng rực rỡ mà trong lành qua đi. Tôi đã viết trong những cuốn lưu bút chuyền tay đám bạn thời cấp Hai của mình, rằng là, có một người đã đến với tôi như gió thoảng qua vào một mùa cẩm chướng nở trắng thanh khiết cả một thời học trò ngây thơ vụng dại, và tôi đang mong người ấy trở về.
Trong những giấc mơ bay bổng của tuổi mười lăm, tôi mơ gặp lại anh, chúng tôi ngồi đối diện nhau trên một cái bàn tròn, một bông cẩm chướng trắng trước mặt, và anh sẽ lại cười những nụ cười hiền dịu và ấm áp.
Tôi đã không gặp anh.
Nhưng tôi gặp mẹ anh, bác đã nhìn thấy tôi trò chuyện cùng anh trong mùa hoa hai năm về trước. Mọi thứ đến tự nhiên và vội vã như trong những giấc mơ thần tiên nhất, đôi dòng chữ trao tay, và vài ngày sau, những dòng thư đầu tiên của anh gửi đến cho tôi, mang theo những hoài niệm xa xôi đẹp đẽ và những chân trời mà chỉ có trí tưởng tượng không giới hạn của tôi mới có thể chạm tới.
***
Mùa hoa thứ tư
Chúng tôi ở cách nhau một phần năm vòng Trái Đất.
Và tôi yêu.
Tình yêu đầu tiên chớm nở ở cái tuổi mười sáu thuần khiết, anh như một tượng thần sừng sững giữa mùa cẩm chướng trắng xóa mưa bay của tôi, vững chãi và tin tưởng. Mỗi bước chân tôi đi đều có anh theo dõi và nâng đỡ, và dù cách xa nhau, trong tôi, lúc nào anh cũng ở rất gần.
Nhưng anh trao tình yêu của mình cho một người con gái khác. Một người hời hợt, xa lạ, và tự cho mình quá thanh cao để có thể yêu anh như chính bản thân anh.
Tôi chôn tình yêu của mình vào một góc khuất sâu thẳm của tâm hồn, nơi ấy, chỉ có anh, là mặt trời tỏa nắng trên mùa hoa của tôi. Tôi lặng lẽ nhìn anh vì người con gái kia mà đau khổ, nhưng chưa một lần dám hé môi nói nửa lời. Tôi hận người được ở bên anh mà đòi hỏi, trong khi tôi chỉ xin có một vòng tay.
Đâu hay mùa thu gió, đêm qua mặc thêm áo, tay em lạnh mùa đông ngoài phố…
Năm ấy mùa thu đến sớm, gió buốt vào tê tái trong lòng, và cẩm chướng trắng rụng tả tơi dưới mỗi bước chân đi.
***
Mùa hoa thứ năm
Tôi có bạn trai.
Chúng tôi đi bên nhau trên những con đường nắng gió rợp bóng phi lao xanh rờn. Tình cảm mang hương muối biển mặn nồng ngào ngạt.
Nhưng tôi không yêu.
Tôi vẫn yêu anh, vụng về và thành thật. Tôi vẫn để hàng giờ mỗi ngày nghĩ về anh, vẫn đặt một tấm hình anh kèm một bông cẩm chướng trắng trên đầu giường ngủ. Anh biết tôi đi với một người lạ. Anh trách móc, giận hờn. Anh nói người ấy không xứng với tôi. Anh không hay, tôi cố mong người ấy có thế xóa nhòa hình ảnh anh trong lòng tôi, để tôi thôi mơ về một mùa gió cẩm chướng bay lên trắng xóa những giấc mơ đẹp đẽ đến ảo tưởng vô tình.
Tôi đi bên một người mới, và chôn anh trong tim.
***
Mùa hoa thứ bảy
Tôi không còn lừa dối bạn trai tôi nữa.
Tôi đẩy người ấy ra xa khỏi cuộc đời tôi, bởi dẫu cố gắng, người ấy cũng không thể đẩy ngã được bức tượng mang hình dáng anh mà tôi cố công xây dựng.
Mùa hoa năm ấy, anh về.
Anh cũng đã đẩy người con gái kia ra khỏi cuộc đời anh. Cuối cùng, anh cũng đã nhận ra người ấy hời hợt và xa lạ.
Anh về vun xới mùa cẩm chướng tốt tươi, nở bừng sự sống rực rỡ và mãnh liệt mà nhiều thu qua tôi đã bỏ quên. Chúng tôi đến với nhau, yêu nhau như yêu lần đầu, hồn nhiên, trong sáng. Những vòng tay, những nụ hôn đê mê chất ngất. Cẩm chướng dâng lên dạt dào mà câm lặng, để chúng tôi yêu say đắm giữa nắng mùa thu năm ấy, ấm và ngọt ngào.
***
Mùa hoa năm nay
Chúng tôi xa nhau.
Không ai coi xem lỗi nơi ai…
Chỉ là xa nhau. Là thế thôi. Anh bước ra khỏi mùa cẩm chướng tràn trề của tôi, hay tôi đã mang mùa cẩm chướng của mình ra đi, để nó trở lại tạ tàn héo úa.
Gió mùa thu se sắt trên mùa cẩm chướng đơn côi.
Hoa trắng một màu tang tóc. Đời trắng một màu không anh.
Con đường trước mặt thênh thang và cô độc. Cẩm chướng cháy rụi trong những đêm hoài nhớ tới nát lòng.
Nhưng từ trong tôi sâu thẳm, nắng sẽ không bao giờ tắt trên những mùa hoa mang tên anh…
Bạch Vỹ
Đôi khi vẫn khóc cho những điều tưởng như đã quên...
Đôi khi vẫn ước mơ về một hạnh phúc trọn vẹn...
Để rồi lại thức giấc trong nỗi đau thủa nào...