Chào mừng quý khách Tìm kiếm | Chủ đề đang hoạt động | Các thành viên | Đăng nhập | Đăng kí

Tình Đầu [Options] · [View]
kẻ cô đơn
Đã gửi: Sunday, January 01, 2012 10:21:35 AM

Vị trí: Advanced Member
Nhóm: Thành viên

Tham gia: 12/2/2010
Bài gửi: 261
[Points]: 783
Quốc tịch: việt nam
- Hoài Niệm, cả nhà đang hỏi mối tình đầu của cậu là từ lúc nào kìa.

- Nói nhanh, Hoài Niệm!

Hoài Niệm giật mình khi thằng bạn nhắc khéo bằng cách hét hết cỡ vào tai, nhưng vẫn không làm anh chàng từ bỏ ý định gắp lấy miếng bạch tuổi vàng ươm, thơm phức trên vỉ nướng.

-Thế định nghĩa tình đầu của cả nhà lànhư thế nào nhỉ? Yêu nhau trong sáng, trong bóng râm, hay trong bóng tối? Hoài Niệm nhuồm nhoàm miếng bạch tuộc trong miệng, vừa nhăn nhở đáp lại đám bạn.

-Trải qua kiểu gì thì cứ kể, nhưng đừng cố kết hợp cái lần được nắm tay tình đầu với chiến công trên giường với gái gú là được.

Gần hai mươi thanh niên, trai gái cười nắc nẻ trước yêu cầu của anh bạn hét vào tai Hoài Niệm. Vì
đây là trò chơi bắt buộc trong buổi tiệc nướng ngoài phố, như bao đứa khác,Hoài Niệm đành chiêu đãi đám bạn học bằng câu chuyện về mối tình đầu, nhưng chết yểu một cách chóng vánh như thịt ba chỉ, lòng phèo, bạch tuộc tươi cắt thành khúc rồi nhanh chóng bị nướng chín trên vỉ nướng. Câu chuyện chỉ có mỗi đoạn cao trào khi Hoài Niệm bị bạn lớp phó cấp 3 ném trả hộp quà tỏ tình đúng ngày 8/3. Tất cả còn được một phen bò lăn ra cười khi Hoài Niệm bổ sung tình tiết hộp quà đó đã trở thành vật sở hữu của một cô bạn khác lớp, nhưng cùng học thêm khi bạn này tình cờ đi ngang qua trước lúc ném vào thùng rác cùng với mối tình đầu của mình.

-Thiếu muối nhưng vị ngọt của đường lại vừa đủ.

Cả lớp đưa ra kết luậnkhi câu chuyện của Hoài Niệm kết thúc, trong khi anh chàng đang vội quơ nốt những gì còn lại trên vỉ nướng.23 giờ, cuộc liên hoan kết thúc trong tiết lạnh tê tái vốn là thứ đặc trưng của mùa đông Hà Nội. Trời lạnh đến gấu bắc cực cũng phải sổ mũi, nhưng cũng không ngăn được cả lớp Hoài Niệm lượn lờ trong khu vực hồ Gươm, phố cổ trước khi nhà ai nấy về. Dọc đường các bạn thi nhau bàn tán về hậu trường buổi tiệc, nào là đứa nào 1,2,3 dô xong lại đổ ngược về đằng sau nhiều nhất, đứa nào gắp nhanh nhất, đứa nào giả vờ say để được thể lấn tới nhất… May cho Hoài Niệm là ngồi cùng xe là một anh chàng kiệm lời nhất nhì lớp và có khả năng tranh chức vô địch trường, thành ra Hoài Niệm có chút khoảng lặng để nhớ lại mối tình đầu thật sự của mình, chứ không phải là cô gái thứ hai, thứ ba mà anh chàng vừa đem ra làm quà cho đám bạn.

Từ trên phố đến khi bướcvào phòng tắm ở nhà, những hình ảnh cũ kĩ, đã phai mờ đến nỗi không thể nhận ra nhưng vẫn luôn lảng vảng trong đầu Hoài Niệm như một kí ức không thể quên. Những hình ảnh đó đã chiếu lại trong đầu Hoài Niệm không chỉ một, mà nhiều lần hiện ra bất thình lình không báo trước. Hoài Niệm thở dài khi nhớ rằng có ai đó đã nói tình đầu qua đi, nhưng mãi mãi vẫn ở lại trong tim như một sự kiện vĩ đại trong trang sử của mỗi người.

Lên giường rồi nhưngHoài Niệm vẫn thấy hình ảnh hai đứa trẻ đi cùng nhau trong một ngôi trường hiện ra trong mắt mình. Hoài Niệm nhận ra đứa con trai kia là mình khi còn học cấp 1,còn cô bé với mái tóc để xõa, đôi má hồng hào, phúng phính mà mỗi lần cười lại hai lúm đồng tiền hiện rõ lên có tên là Kí Ức. Đó chính là mối tình đầu của Hoài Niệm.

Kí Ức cũng là cái tênHoài Niệm tìm kiếm trên Google và gõ vào Facebook nhiều hơn bất cứ danh từ nào.Thậm chí đã có lần Hoài Niệm truy cập vào website của trường tiểu học ngày trước với mong muốn có được địa chỉ, số nhà của cô bạn thuở nhỏ.



- Này bạn mới, tớ sẽ không đánh cậu, không giật thước kẻ của cậu, không cầm bút đâm vào đùi cậu nếu cậu đồng ý gọi tớ là anh.

- Nếu như cậu bảo vệ tớ khỏi bị các bạn trai khác trêu trọc, nếu như cậu chia sẻ đồ ăn với tớ và nếu như cậu đồng ý chơi với tớ trong khi ra chơi thì tớ sẽ gọi cậu là anh, giống như anh của tớ vậy.

- Đồng ý. Hoài Niệm nhanh chóng gật đầu

- Vậy thì nghéo tay nào. Kí Ức cười…

Sáng chủ nhật, Hoài Niệm đứng giữa sân trường tiểu học nhớ về những gì có thể nhớ, những gì còn xót lại của mối tình đầu đã biến mất chứ không chết hay thoi thóp. Sân trường tràn đầy lá úa trong ngày đông cuối năm, trời xám xịt như muốn đổ mưa, gió buốt như những lưỡi dao sắc quất qua Hoài Niệm, càng khiến anh chàng cảm thấy xót xa, nuối tiếc và muốn khóc cho một kỉ niệm đẹp, ngọt ngào nhưng giống như một bộ phim tình cảm hay mà lại bị ngắt quãng ở đoạn lãng mạn nhất.

Đó là mối tình đầu nhưng cũng không phải là mối tình đầu, vì nó ào đến trong lúc Hoài Niệm còn lầm tưởng giữa mê gái và tình yêu là khác nhau, đến khi vỡ lẽ ra là cũng chẳng khác gì nhau lắm thì mối tình đầu đó đã trở thành quá khứ chỉ nhớ đến, ngắm nhìn từ hiện tại chứ không chạm vào được.Tất cả sẽ coi câu chuyện này là một sự phóng đại, một câu chuyện đùa và nói Hoài Niệm chém cũng không biết chém, nếu như vào một ngày đẹp trời anh chàng hé lộ điều bí mật nhất của mình. Ai cũng có những điều thấm kín, những điều không thể chia xẻ và được cất vào nơi sâu nhất, nhưng Hoài Niệm còn nâng điều đó nên một nghệ thuật mới, một nấc thang mới. Anh chàng để tang tình đầu bằng cách biến mối tình đó thành bất diệt, và áp đặt hình ảnh của cô bé má lúm đồng tiền lên tất cả những cô gái sau đó, những mối tình sau đó. Tuy nhiên không ai trong số đó trở thành huyền thoại thứ hai để thay thế cho mối tình đầu tiền.

Hoài Niệm đi trên hành lang, tiến vào phòng học ở tít cuối bên trái, nhìn qua cánh cửa kính bên trong đã khóa thì lại thấy cô bé Kí Ức được cô giáo dẫn vào lớp cùng mấy đứa trẻ mới nhập học khác, còn hình bóng của Hoài Niệm đang chăm chú trước mắt giới thiệu của các bạn mới.

- Con thưa cô, con tên là Cò ạ, à quên là Hưng ạ! Một đứa to béo gấp đôi Hoài Niệm hãnh diện nói.

Cả lũ trẻ con cười phá lên như muốn thổi bay cả trần nhà, rồi lại đồng loạt vỗ tay chào mừng. Hoài Niệm là đứa cười to nhất trong đám này.

- Con thưa cô, con tên là Kí Ức ạ! Chào các bạn, mình là Kí Ức.

Khác với những đứa khác cùng đứng trên sân khấu, Kí Ức nói nhỏ nhưng đầy tự tin, dõng dạc và rành mạch hơn tất cả. Sự đặc biệt này không mảy may tác động đến bọn trẻ, thậm chí Kí Ức còn thua cả Hưng Cò khi không đem lại cho chúng một tràng cười ngặt nghẽo khác. Còn Hoài Niệm thì đã chú ý đến Kí Ức khi cô bé nhanh chóng giải được bài kiểm tra thử của cô giáo chỉ trong chốc lát. Hiện tại Hòai Niệm thừa nhận lúc ấy anh chàng thấy ấn tượng và cho rằng đó sẽ là
đối tượng tốt cho mình chép bài phòng khi lệch tủ nhiều hơn là mê gái.Cầu được ước thấy, Kí ức được sắp xếp ngồi vào chỗ còn trống bên cạnh Hoài Niệm. Chưa đầy 10 phút làm quen, để đổi lấy tình bạn của mình Hoài Niệm đã đưa ra lời đề nghị với Kí Ức.



Nghĩ đến chuyện đã qua, Hoài Niệm khẽ mỉm cười vì sự lố bịch thời trẻ con của mình thế mà lại vô tình đem đến những kỉ niệm đầu tiên của mối tình đầu. Hoài Niệm đi dọc bên ngoài lớp học, đưa tay chạm cửa sổ mà lúc trước dù có nhảy lên cũng không với tới. Những hình ảnh về hai đứa trẻ thỉnh thoảng vẫn xuất hiện trong giấc mơ của Hoài Niệm, bỗng nắm tay nhau chạy tung tăng, chơi đùa xung quanh nơi anh chàng đang đứng. Lúc thì trêu đùa nhau trong khi xếp hàng, lúc thì lấm lét khi Kí Ức cho Hoài Niệm chép bài, lúc thì cùng nhau đi về khi tan học, lúc thì ngồi trên ở cầu thang cùng chia sẻ chiếc bánh trứng mà cậu bé Hoài Niệm được một anh lớp 5 cho. Trong tấm hình chụp cuối năm học, Hoài niệm còn bon chen vào đám con gái để đứng cạnh Kí Ức. Nhưng sau đó không biết vì sao Hoài niệm lại làm mất tấm ảnh đẹp đó ngay được. “Nhưng không sao! Kí ức vẫn ở bên cạnh mình mà” Nó tự an ủi.

Hai đứa trẻ trong tâm trí Hoài Niệm cứ thân thiết như vậy từ mùa hè năm đó cho đến mùa thu năm sau, thì trên chiếc ghế đôi đó, trên những bậc cầu thang đó vẫn Hoài Niệm ngồi ở đó nhưng Kí Ức thì không. Kí Ức đã biến mất ngay sau khi vẫy tay tạm biệt Hoài Niệm khi buổi học hè đầu năm kết thúc, một buổi học trong cơn mưa nhỏ rơi tí tách bên ngoài cửa sổ. Hôm ấy, Hoài Niệm cầm chiếc khăn lau bảng vừa vò xong, vẫn ngoái đầu nhìn theo Kí Ức ngồi ngoan ngoãn đằng sau ông nội trên chiếc mi-ni Nhật. Kể từ đấy, Kí Ức chính thức chiếm trọn một chỗ trong tâm hồn Hoài Niệm, đồng thời sự biến mất của cô bé mãi mãi trở thành bí ẩn không lời giải thích với đứa bạn ngồi bên cạnh.

Đối với Hoài Niệm của hiện tại thì có quá nhiều lý do để giải thích cho sự biến mất của Kí Ức, nhưng anh chàng lại vô cùng bế tắc trong việc chôn vùi kỉ niệm còn bé mà lúc lớn lại
mặc nhận là tình đầu.



Chìm đắm trong những điều đã qua, những điều sẽ không thể quay lại và cả những điều vô lý nhất, Hoài Niệm hối tiếc vì đã để cảm xúc lấn áp lý trí khi tìm đến đây. Lúc này một làn hơi nóng ấm, thơm ngậy của tách cà phê mà Hoài Niệm đã bỏ qua để đến đây còn có ích hơn là việc hồi tưởng lại một quãng thời gian đẹp đẽ, rồi chỉ biết thở dài não nùng khi quay lại thực tại. Thậm chí, hình ảnh về Kí ức trong Hoài Niệm bây giờ cũng chỉ như cơn gió lướt qua nhanh, làm người ta biết đó là gió nhưng lại không biết hình dung như thế nào.

Từng bước chân đưa Hoài Niệm rời xa sân trường, bỏ lại quá khứ đẹp như trong cổ tích với một cái kết bỏ lửng đằng sau. Hoài Niệm tự nhủ đây sẽ là lần cuối cùng mang hoa đến trước ngôi mộ có tên là tình đầu được khắc trên đó, cùng với hình bóng mà Hoài Niệm ôm ấp bao ngay mơ một lần gặp lại. Anh chàng mỉm cười vì sự ngu ngốc mãi nhận ra của mình, càng không nghĩ tình đầu lại đậm sâu như vậy.

Đứng trước cửa dẫn ra và cũng dẫn vào sân trường, Hoài Niệm nhanh chân bước qua , đồng thời lúc đó cũng có một người đi vào. Cả hai khẽ va vào nhau, chỉ là một cái va nhẹ như gió thổi qua nhưng người đó lại đổ gục xuống như là một cánh hoa mong manh.Mái tóc của người đó sượt qua Hoài Niệm mang theo mùi hương tinh khiết lôi anh chàng trở về với thực tại. Một vật người đó cầm trên tay rơi ngay xuống chân Hoài Niệm.

Hoài Niệm bước qua vật đó, cúi xuống chưa kịp nói gì thì cô gái đó đã thì thào:

- Xin lỗi anh, là lỗi của tôi.

Không, là do tôi. Hoài Niệm vội nói

- Ảnh của tôi đâu rồi, ảnh của tôi đâu rồi, tìm hộ tôi với! Cô gái hốt hoảng đưa tay rờ trên mặt đất, ngẩng lên nhìn HoàiNiệm với ánh mắt cầu cứu.

- Đây rồi, tôi thấy rồi. Hoài Niệm cuống cuồng trấn an cô, rồi quay lưng lại nhặt tấm ảnh mà mình vừa bước qua.

Khi cầm tấm ảnh được chụp từ lâu của cô gái trên tay, Hoài Niệm đưa mắt lướt qua, anh chàng sững sờ, tay chân run rẩy, chết lặng như một pho tượng. Hết nhìn tấm ảnh lại quay sang nhìn
chủ nhân tấm ảnh nổi bật với mái tóc dài để xõa và đôi má lúm.

Cô gái đã đứng dậy, cũng chăm chú chiêm ngưỡng Hoài Niệm như một vật thể lạ. Một tiếng uỵnh vang lên, cô gái lại quỵ xuống, khắp người co giật dữ dội. Cô ôm đầu, nghiến răng, nhăn nhó như một bệnh nhân bị chấn động tâm lý hay thấy trên phim.

Hoài Niệm vẫn đứng đấy, tấm ảnh trong tay anh là một bản sao của bức ảnh anh đã đánh mất từ lâu. Lúc này hình ảnh của của Hoài Niệm và Kí Ức lại hiện ra, nhưng chúng đã cao lớn hơn rất nhiều. Anh thấy mình là Hoài Niệm đã lớn đó, còn cô gái kia chính là Kí Ức.



- Cậu là bạn cũ của Kí ức sao? Nó lại đi lạc hả, may mà gặp được cậu. Tội nghiệp con bé, xinh đẹp nhưng do ảnh hưởng của mộtlần ngã nên tinh thần nhiều lúc không ổn định.

- Cô ấy bị tai nạn sao hả bà? Lúc nào thế ạ?

- Từ lúc nó bé xíu như thế này này, nghe mọi người kể nó bị ngã vào một hôm trời mưa khi ngồi sau xe đạp ông nội đèo khi đi học về, đầu đập mạnh xuống đường rồi ngất đi. Nằm viện một thời gian nó mới tỉnh lại, tuy không đến nỗi mất trí, vẫn nhận ra người thân và lại đi học tiếp nhưng nhiều lúc trông nó không được bình thường.

-Như thế là Kí Ức mất trí tạm thời sao? Hoài Niệm thầm nghĩ.

Trên danh nghĩa là một người bạn lâu năm mới gặp lại Kí Ức, rồi đưa cô về nhà, Hoài Niệm đã có được những gì mà mình muốn từ một người hàng xóm của Kí Ức. Hoài Niệm đã âm thầm đi theo Kí Ức từ trường về tới đây, giờ Hoài Niệm đã biết tại sao Kí Ức lại bỗng dưng biến mất theo một cách anh không bao giờ nghĩ đến. Hoài Niệm dắt chiếc Honda Future lặng lẽ đi về trước khi chiều tàn, mắt vẫn nhìn về ngôi nhà sơn màu kem, là nơi Kí Ức đã sống hơn hai mươi năm nay.

Nhớ lại những gì đã bất thình lình ập đến như một trận sóng thần trong buổi sáng, Hoài Niệm lại thấy trong lòng quặn đau…

- Kí Ức, đúng là cậu rồi! Mình là Hoài Niệm đây, cậu nhận ra mình chứ. Hoài Niệm đỡ Kí Ức dậy đồng thời vồ vập hỏi.

Hoài Niệm càng sung sướng hơn khi nhận ra đó chính là bàn tay nhỏ nhắn của Kí ức ngày nào đã cùng tung tăng khắp sân trường với mình. Bàn tay đó bây giờ đã dài hơn và lạnh hơn.

Kí Ức không đáp, chỉ nhìn, nhìn thật kĩ Hoài Niệm rồi ôm đầu nói đi nói lại :

- Hoài Niệm, Hoài Niệm, Hoài Niệm? Anh là ai? Tại sao anh lại biết tên tôi?

Đối với Hoài Niệm câu trả lời của Kí Ức chẳng khác gì những nhát dao cứa vào con tim đang vui trở lại của anh chàng . Hoài Niệm nửa muốn cười, nửa muốn khóc trong khi gợi lại một loạt những chuyện đã qua để lay động trí nhớ của Kí Ức. Nhưng vô ích khi Hoài Niệm càng nói, Kí Ức càng ôm đầu tỏ đau đớn cùng cực và van xin anh chàng đừng nói nữa.

-Tôi không biết, tôi không biết thật mà! Tôi xin anh đấy, đầu tôi như muốn nổ tung rồi!

Thấy Kí Ức quằn quại vì nhã ý của mình như vậy, Hoài Niệm không cất lên lời nào nữa nhưng mắt đã ngấn lệ. Anh chàng nhỏ nước mắt vì vui sướng gặp lại Kí Ức và đau khổ khi Kí Ức coi mình chỉ là người lạ nơi cuối đường. Hoài Niệm thẫn thờ nhìn Kí Ức trong trạng thái hoảng loạn như vậy mà thầm nguyền rủa bản thân vô dụng khi không biết làm thế nào giúp Kí Ức cả. Việc khả dĩ nhất Hoài Niệm có thể làm là dìu Kí Ức cùng ngồi xuống bậc tam cấp dẫn lên hàng lang lớp học và trả lại tấm ảnh cho Kí Ức. Kí Ức ưng chịu để Hoài Niệm dìu mình, cả hai ngồi bệt trên bậc, cùng đưa mắt nhìn về dãy nhà tập thể tồi tàn, mốc meo có từ thời bao cấp ở xa xa. Hoài Niệm vẫn chưa tin vào những gì đang xảy ra, chốc chốc quay sang nhìn Kí Ức rồi lại thở dài. Còn Kí Ức hết nhìn anh chàng ngồi cạnh rồi lại ngắm nghía tấm ảnh trong tay.

Mây nối tiếp mây, kim ngắn nối tiếp kim dài, đôi nam nữ vẫn ngồi đó, vẫn đưa mắt nhìn đăm chiêu nhưng không thể đánh thức được. Đến khi một trong hai chợt lên tiếng vẫn là mơ.

- Tôi và anh đã từng là bạn của anh sao? Kí Ức lom lom nhìn Hoài Niệm.

- Bạn rất thân là đằng khác Kí Ức ạ. Hoài Niệm mắt vẫn đỏ hoe gật đầu.

- Xin lỗi vì tôi không thể nhớ được chúng ta đã là bạn lúc nào cả?

- Từ lúc này. Hoài Niệm chỉ tay vào Kí Ức và mình tấm ảnh.

- Đó là anh sao? Kí Ức tủm tỉm cười khi thấy Hoài Niệm đứng giữa đám con gái để chụp ảnh. Còn đây dĩ nhiên là tôi rồi.

Mọi chuyện trở nên dễ dàng hơn, cởi mở hơn khi không chỉ Hoài Niệm mà cả Kí Ức đều muốn chia sẻ lý do mình đến đây. Hoài Niệm vì nhớ đến một kỉ niệm nên tìm đến đây, Kí Ức nói rằng cô nàng đã khi tỉnh dậy trong một căn phòng trắng toát, đầu cuốn đống bông băng với vết máu thấm rõ khi nhìn qua kính. Trên tay Kí Ức đã cầm khư khư tấm ảnh rồi. Nhưng trừ mình, Kí Ức không thể nhớ lý do tại sao mình lại có tấm ảnh đó, những đứa trẻ cùng chụp chung đó và cả không gian đó. Tất cả đều mịt mù, không lời giải thích.

- Vậy tại sao bạn lại tìm đến được đây? Một lần nữa Hoài Niệm lại cảm thấy hồi hộp pha chút hi vọng.

- Tôi cũng không biết, tôi cứ đi, cứ cầm ảnh rồi thấy đường đi hiện ra trong đầu.

Kí Ức đứng dậy, đi đi lại lại và đã tìm đúng điểm mà cô đã đứng cách đây từ lâu để chụp ảnh. Cây phượng năm nào vẫn ở đó. Kí Ức mỉm cười nhìn Hoài Niệm, anh chàng gật đầu đáp lại nhưng trong lòng xót xa nghĩ :

- Người ở đó nhưng hồn nay ở đâu? Chuyện gì đã xảy ra thế này.

Kí Ức đi một vòng hành lang, nhìn vào từng lớp học và dừng lại ở chỗ mà Hoài Niệm lúc trước đã đứng. Cô đứng lặng ở đó, đứng lặng mãi. Một lúc sau, Ký Ức đứng dậy đi về. Hoài Niệm đi bên cạnh với cái cớ là cùng đường.



Một chủ nhật nữa đã qua, một chủ nhật nữa lại đến. Có nhiều lý do khiến Hoài Niệm và Kí Ức đều quay trở lại gặp nhau ở nơi đầu tiên họ gặp nhau.

Trên bậc cầu tháng lần trước, Hoài Niệm lại ngồi bên cạnh Kí Ức nhưng cũng không phải là Kí Ức, trong tay anh chàng là túi bánh giống loại bánh ngày nào luôn chia sẻ với cô bạn má lúm. Kí Ức cầm bánh ngắm nhìn, nếm thử như một cái máy vô cảm. Dù đã chuẩn bị tinh thần, nhưng Hoài Niệm vẫn buồn bã trước sự thể hiện của Kí Ức.

Hoài Niệm nhìn Kí Ức nhá từng miếng bánh nhỏ, nghĩ về cuộc trò chuyện với một bác sĩ cách đây ít lâu.

- Nếu đúng như những gì cháu mô tả, thì cô bé đó bị mất trí do bị chấn động mạnh ở đầu rồi tỉnh lại nhưng có chuyện nhớ, có chuyện không nhớ sẽ có cơ hội khôi phục lại.

- Thật sao ạ? Nhưng sự việc xảy ra đã lâu mà cô ấy gần như chẳng có chút tiến triển gì trong việc phục hồi trí nhớ bác sĩ ạ.

- Vấn đề ở đấy không phải thời gian chàng trai ạ! Vẫn đề nằm ở bệnh nhân muốn hay không muốn nhớ lại cơ. Nếu như không muốn thì ta đã biết kết quả rồi, còn nếu muốn thì bệnh nhân sẽ tự sắp xếp lại mọi chuyện trong quá khứ đã xảy ra và chúng ta có thể nghĩ đến sự lạc quan.

- Nói nôm na là bệnh nhân sẽ nhặt từng mảnh vỡ của trí nhớ đã mất rồi ghép hoàn chỉnh lại với nhau như chơi rubick, phải không thưa bác sĩ?

- Chính xác, nhưng mấu chốt ở đây là bệnh nhân có muốn ghép hay không.

Nghĩ lại và trông thấy hiện thực trước mắt, Hoài Niệm hai tay nắm chặt tóc đầy bất lực trước hiện tại. Từ hôm gặp lại Kí Ức, anh chàng đã làm mọi cách, gợi lại những gì mình nhớ, thậm chí cả những điều mơ hồ nhất nhưng vô ích. Tuy Kí Ức đã nhận nơi đang đứng là ngôi trường, đã nhận ra nơi mình đã nhìn vào là lớp học ngày xưa, nhưng Hoài Niệm thực sự là ai vẫn chỉ là dấu chấm hỏi to đùng. Có lần Hoài Niệm đánh liều gặng hỏi thì Kí Ức chỉ biết lắc đầu nói “ Xin lỗi”.

Ngày sắp tàn, một lần nữa Hoài Niệm đứng dậy, thở dài trong thất vọng khi nghi về viễn cảnh trước mắt. Hoài Niệm dốc hết sưc giúp đỡ Kí Ức đã không còn là vì tình cảm trai gái nữa, anh chàng đi theo Kí Ức như hình với bóng là bởi muốn giúp cô bạn má lúm đồng tiền tìm lại chính mình.

- Muộn rồi, để mình đưa cậu về nhà. Khác với mấy lần trước đó, Kí Ức bất ngờ tóm lấy tay Hoài Niệm, chăm chú nhìn buồn bã nói:

- Anh thật tốt với tôi, xin lỗi vì tôi không thể nhớ ra anh là ai.

- Không sao, rồi bạn sẽ nhớ ra thôi. Hoài Niệm mỉm cười đáp.

- Tôi không tốt với anh, vậy vì sao anh lại tốt với tôi như thế?

- Vì Kí Ức là điều mình không thể quên, không bao giờ quên.

Gần đây, người dân quanh đó để ý rằng có mội đôi nam nữ lạ hoắc hay đến cái trường tiểu học trong khu phố. Người con gái thì vô tư đến thơ thẩn, người con trai thì trong từng bước chân nặng trĩu phiền muộn.



Hôm nay là chủ nhật, vẫn ở bậc cầu thang như mọi lần, Hoài Niệm đã ngồi ở đấy mấy giờ đồng hồ, nhưng vẫn không thấy Kí Ức đến, gọi điện bao nhiều lần nhưng hồi ầm là chỉ những tiếng tít tít . Hôm qua Kí Ức gọi cho Hoài Niệm là mai mình sẽ tự đến chứ không cần anh đứng đởi đầu phố như mọi lần. Hoài Niệm hối tiếc vì đã đồng ý với Kí Ức, trong lòng anh chàng như có lửa đốt, đầu óc đồng thời suy diễn sự việc theo hướng tiêu cực. Tâm trí thúc giục Hoài Niệm hãy bình tĩnh, thì thào vào tay anh chàng sẽ không có chuyện gì đâu, nhưng Hoài Niệm đã quay nhảy lên xe, phóng thẳng đến nhà Kí Ức. Chiếc xe đạt tốc độ cao đến nỗi nếu như hôm nay Kí Ức không gặp chuyện gì, thì chắc chắn Hoài Niệm sẽ có.

Ngôi nhà Kí Ức khóa ngoài, im ắng không tiếng động như một dấu hiệu báo tin chẳng lành. Dù không muốn, không bao giờ muốn tin vào hiện thực, nhưng Hoài Niệm vẫn phải đối diện với hiện
thực khi bà hàng xóm lần trước đã nhận ra anh liền tất tả chạy tớ oang oang kể như sợ bị tranh phần.

- Cậu lại đến tìm Kí Ức à? Nó đi vừa phải cấp cứu khẩn cấp rồi.

Chiếc mũ bảo hiểm trên tay Hoài Niêm lăn lóc dưới đất, anh chàng mặt tái không còn một giọt máu, lưỡi như bị cứng nói không ra hơi.

- Có thật… thế… không ạ ? Kí Ức… phải đi… cấp cứu … sao ạ? Cô ấy … bị làm sao…hả bà?

Bà hàng xóm chép miệng:

- Cậu thử đi hỏi cả khu này xem, ai cũng nhìn thấy con bé phải nằm cáng đưa lên xe mà. Nghe mọi cười bảo nó đau đầu quá rồi lên cơn co giật mà ngất đi. Khổ thân, còn trẻ đã bệnh tật đầy người.

Mặc cho bà hàng xóm còn có ý định kể lể nhiều tình tế khác, Hoài Niệm hối thúc bà cho biết Kí Ức đang ở bệnh viện nào rồi lại phi xe với vận tốc gấp đôi lúc trước. Lúc này Hoài Niệm chẳng quan tâm đến chuyện Kí Ức có nhớ hay không nhớ ra mình là ai nữa, mà chỉ mong Kí Ức được bình an. Hoài niệm nguyền rủa mình khi cho rằng một phần lỗi là do mình nên Kí Ức mới bị như vậy. Bệnh viện đã ở ngay phía trước.

Kí Ức chạy, phi, lao hay dùng bất cứ cách nào để vượt lên trên dòng người để đến được phòng cấp cứu. Đến được rồi thì lại biết Kí Ức đã chuyển thẳng lên phòng theo dõi đặc biệt. Hoài Niệm như kẻ điên hơn bất cứ ai trong chạy lên tầng 7.

Kí Ức nằm ngay phòng đầu tiên, không một ai bên cạnh, chỉ có đống máy móc túc trục bên cô. Kí Ức trông mong manh, yếu ớt vô cùng trong bộ quần áo bệnh nhân

Hoài Niệm không chút đắn đó, mở cửa đi vào, thứ đầu tiên anh nhìn sau Kí Ức là máy đo nhịp tim. Ơn Chúa là tia zic zắc mạch vẫn hiện trên đó. Hoài Niệm như trút được gánh nặng sau tiếng thở phào, nhưng mắt anh đã đỏ hoe. Hoài Niệm nhẹ nhàng tiến ghế, ngồi xuống, do dự đưa tay về phía Kí Ức rồi quyết định đặn lên bàn tay cô bạn.

Hoài Niệm đưa mắt nhìn khuôn mặt bất động nhưng xinh đẹp như nàng công chúa ngủ trong rừng của Kí Ức, anh khẽ mỉm cười và tự nhủ “Như thế này là tốt quá rồi”.

Hoài Niệm vừa ngắm nhìn Kí Ức vừa nói rất nhiều điều vu vơ, những điều anh giấu kín trong lòng từ bấy lâu, những điều để dành cho ai đó và đây là dịp để nói với người đó:

- em biết không, Kí Ức? Ngày tháng trôi qua anh luôn tự nói với mình rằng hãy quên em đi, Nhưng anh không biết phải làm cách nào quên em, quên hình bóng của em như thế nảo cả. Mỗi lần quá khứ hiện về trong anh là anh lại thấy mình sống sao được khi không có em, dù chỉ là trong suy nghĩ.

Anh cũng không biết phải Làm sao để quên em, dù chỉ là trong phút giây, nhưng cuối cùng anh cũng không làm được. Và anh nhận ra rằng mình càng cố quên em lại càng nhớ và yêu em nhiều hơn Kí Ức ạ.

Em cứ như thế này cũng được, không nhớ về những chuyện nữa cũng được, chỉ cần em khỏe lại thôi. Còn anh, anh sẽ lại cố quên em như hạng vạn lần khác. Anh không biết liệu anh sẽ làm được đó đến bao giờ, nhưng thật ra, thật ra anh sẽ không thể quên…

Trong lúc nói cho chính mình nghe, Hoài Niệm nhìn thấy Kí Ức trong suy nghĩ của mình dần dần mở mắt, khuôn mặt tươi tắn chăm chú lắng nghe mình nói, rồi ngồi dậy mỉm cười với anh. Hoài Niệm thấy hình ảnh đó đẹp quá, anh mong là đó là hiện thực chứ không phải là ảo ảnh trong chốc lát.

Ảo ảnh đó nắm chặt lấy bàn tay Hoài Niệm đặt trên chính tay mìm nhẹ nhàng nói những lời thật hạnh phúc:

- Em cũng vậy Hoài Niệm à, em dù đã quên nhưng cũng không thể quên được hình bóng của anh. Bàn tay đó rất ấm áp, rất chân thực khiến Hoài Niệm sửng sốt. Anh đang đứng giữa ranh giới thực tế và ảo ảnh.

Trước khi Hoài Niệm cất lời, Kí Ức tiếp tục nói:

- Đúng đấy Hoài Niệm, em đã nhớ lại rồi ,nhớ lại tất cả chuyện ngày xưa và nhất là anh. Em cảm ơn anh vì đã kể lại cho em những câu chuyện thật cũ, cho em ngửi mùi hoa mà ngày trước em thích , cho em thử vị bánh ngày trước em cùng anh ăn. Từ những điều đơn giản anh làm cho em
đó mà em đã tìm lại được chính mình.

Trong kí ức và cả giấc mơ em luôn thấy một cậu bé luôn bên cạnh em mà không biết đó là anh. Chính anh là động lực giúp em trở lại để lại được thấy anh. Em xin lỗi vì đã bấy lâu giả vờ không nhận ra anh, đã bày ra chuyện này nhưng em rất muốnbiết là anh có yêu em nhiều như em yêu anh không Hoài Niệm à. Em vẫn còn trẻ con phải không anh?

Hoài Niệm một lần nữa lại thấy cô bé má lúm đồng tiền cười, một hình ảnh đẹp nhất mà anh từng thấy. Nước mắt chan chứa như chưa bao giờ được khóc. Hai bàn tay nắm chặt lấy nhau như thể
sẽ không bao giờ rời xa nữa.

-Em là trẻ con, nhưng anh còn dại khờ hơn cả trẻ con. Hoài Niệm sung sướng đáp

- Chúng mình là tình đầu và cũng là tình cuối anh nhé. Kí Ức mỉm cười.

Cu Anh




Đôi khi vẫn khóc cho những điều tưởng như đã quên...
Đôi khi vẫn ước mơ về một hạnh phúc trọn vẹn...
Để rồi lại thức giấc trong nỗi đau thủa nào...
Người đang xem chủ đề này
Guest


Chuyển đến diễn đàn
Bạn không có quyền tạo chủ đề mới trong diễn đàn này.
Bạn không có quyền trả lời các chủ đề mới trong diễn đàn này.
Bạn không có quyền Xóa các bài viết của bạn trong diễn đàn này.
Bạn không có quyền sửa các bài viết của bạn trong diễn đàn này.
Bạn không có quyền tạo các bình chọn mới trong diễn đàn này.
Bạn không có quyền bình chọn trong các chủ đề bình chọn trong diễn đàn này.

[Main Forum RSS] : RSS

Được phát triển và việt hóa bởi BKGROUP dựa trên phiên bản 1.9.1.8 (NET v2.0) - 3/29/2008 của Yet Another.
Trang này được tạo ra trong 0.067 giây.