Tạm biệt mối tình xưa ơi?
Chúc em hạnh phúc ở nơi em về.
Mình tôi giữa biển bơ vơ,
Muốn theo con sóng mộng mơ tình đời.
Còn gì đâu em khi ta đã xa nhau mãi mãi, còn đâu những giây phút bên nhau, còn đâu những kỉ niệm đẹp, còn đâu những tháng ngày rong chơi vui đùa, còn đâu, còn đâu…
Xa em, con tim anh như băng giá, cuộc đời anh bấp bênh vô định, anh chẳng còn phương hướng, anh đã đánh mất tất cả niềm tin thật sự. Anh đã cố đóng băng mọi suy nghĩ, cố đóng cửa trái tim anh để những kí ức về em sớm đi vào dĩ vãng. Tình yêu ta sẽ cập bến hư vô.
Nhưng anh nhớ những ngày tháng bên em, những ngày anh thật sự hạnh phúc. Được ngắm em cười, được em ôm trong vòng tay nhỏ bé, được em kể nhiều chuyện vui, được em hát cho nghe những khi gặp chuyện buồn… Đôi khi chỉ vài giọt nước mắt, vài lời giận hờn, trách móc nhưng cũng có khi cả một nỗi đau đùa cợt chúng ta trong thời gian dài. Anh nhớ con đường về sau lời chia li. Mưa rơi rả rích từng hạt đau khổ. Nhẹ chạm xuống bề vai làm anh lạnh buốt giữa cái đêm Đông rét ngày càng đậm.
Anh nhớ lắm, nhớ những lúc bên nhau tay trong tay anh còn truyền hơi ấm cho em. Mùa Đông như không lạnh khi có em kề bên. Vì với anh em là tất cả. Và anh cũng không thể nào quên cái đêm mà chúng ta cũng chạy dưới mưa để tìm chỗ trú. Lạnh ướt cả người. Lần ôm nhau như thôi thúc anh níu giữ bước chân em ở lại. Níu giữ tình yêu một thời.
Đêm nay mưa lại rơi nữa. Bao ngày qua, anh đã cố quên em nhưng có lẽ tại cơn mưa đêm bất chợt này đã đưa anh về sống lại với chính trái tim anh. Gió mưa ào ạt, tiếng gió vù vù bên cửa sổ làm anh chẳng nghe được tiếng em, chẳng nghe được hơi thở ấm áp của một thời. Em như xa mãi, xa mãi… như tình yêu không bao giờ trở lại. Chắc mưa khóc cho tim anh, khóc cho một thời thương nhớ của đôi ta. Anh không biết mưa có đem tình mà lấp dưới lớp phù sa kia không? Càng ngày phù sa càng nhiều. Chôn tình ta ở tận sâu trong lòng đất. Nhưng chắc không vậy đâu mưa làm anh sống lại với chính con người anh. Anh yêu mưa nhưng lại sợ làm mưa buồn. Mưa đã cùng đôi ta sông một thời hạnh phúc. Giờ anh muốn dạo bước lang thang trong đêm mưa. Ướt át, lạnh giần giật làm anh như muốn gọi tên em, gọi em về với qua khứ đẹp của đôi chúng ta.
Ngày nào anh cũng hỏi em rằng: “Em có yêu anh không?”. Nhưng chưa một lần em dám nhìn thẳng vào mắt anh và nói ba từ thiêng liêng: ”Em yêu anh”. Anh muốn toan tính đến chuyện gia đình đến nhường nào nhưng em đã cho anh đi hết thất vọng này đến thất vọng khác. Nó làm cho tình yêu của anh danh cho em ngày càng nhạt dần, nhạt dần…
Níu kéo làm gì khi tình đời là vậy? Chúng ta sinh ra không phải là để dành riêng cho nhau. Vì yêu em anh đã cố níu kéo mọi thứ tình cảm trong khi nó không còn tồn tại nữa, nó đang dần đi vào hư vô. Khiến anh xem thường em, xem thường một cách đáng tội nghiệp.
Nhưng rồi anh cũng nhận ra. Không phải câu chuyện tình yêu nào cũng kết thúc tốt đẹp. Vấn đề là ta nhìn nhận kết thúc đó theo chiều hướng thế nào. Giờ anh cũng có thể tươi cười lại với mọi người. Sống một cuộc sống thiếu hẳn bónng dáng em. Nhưng vết thương trong trái tim anh vẫn còn đâu đó. Có lẽ anh đã sai khi nói hai từ “hối hận” với em. Anh xin lỗi. Anh không hối hận. Anh đã rất hạnh phúc khi được bên em.
Nếu bây giờ anh có một điều ước, anh sẽ không ước em sẽ quay về với anh mà anh sẽ ước cho em được hạnh phúc. Hạnh phúc với con đường em đã chọn...
Cảm ơn em về tình yêu một thời...
Đôi khi vẫn khóc cho những điều tưởng như đã quên...
Đôi khi vẫn ước mơ về một hạnh phúc trọn vẹn...
Để rồi lại thức giấc trong nỗi đau thủa nào...