"Sinh trong đêm chết trong đêm" - Hắn nghe xong câu chuyện và phán. "Anh cứ làm như sân khấu ấy" - Cô khó chịu trả lời. "Ờ, tình vụng trộm cũng giống sân khấu mà" - Hắn hất mặt cười với cô. Cái cười làm khuôn mặt hắn méo mó. "Sao ban đầu anh bảo..."." Mảnh ghép phải không? Anh lừa em đấy" - Hắn lại nhún vai cười. Tiếng nấc của cô gái rơi vào đêm. Chết trong đêm thật.
...
Gã con trai quay lại phố. Hợm hĩnh, lạ đời. Hắn, cô gái. Nhìn rất lâu. Cô gái thì cứ mải miết thả hồn theo câu chữ nơi cuốn sách. Hắn thừa nhận. Cái kiểu đọc sách này quyến rũ nhưng bướng bỉnh. Đôi mày đen nhíu lại, đôi mắt sa sầm giận dữ. Rồi giọt nước mắt rơi. Gã cứ thế. Một góc đời. Thả khói lên trời. Nhìn cô gái. Góc tối này nhìn góc sáng kia. Cô gái không ngước nhìn về phía hắn.
Chiều bỏ ngõ. Phố ướt sũng vì mưa. Sài Gòn bây giờ. Lạ đời quá. Thời tiết cứ ương ngạnh như con gái mới lớn. Làm lòng người cũng khó trở mà theo kịp. Vừa nhìn đường phố. Hắn vừa thêu vài ý nghĩ vu vơ kiểu đàn bà con gái. Ai đó mà biết, chắc cười vào mặt hắn. Kiểu đàn ông vô tâm như hắn, cũng sến đặc quẹo vậy sao? Rồi hắn cười hắn, cái cười khinh khỉnh chính mình. Tự nhiên, thoáng thấy bóng dáng ai đó, lướt qua phố nhỏ. Hắn về, và em có quay về?
Chiều tháng Mười, sắp xếp kí ức. Vẽ lại quá khứ. Hắn thấy khói lòng đánh thành vòng xoáy, đu đưa theo khói thuốc. Một điếu. Hai điếu. Rồi... nhiều điếu. Vậy là chưa hết đam mê. Vậy cho nên tìm về. Hay chưa tỉnh cơn say? Dụi nửa điếu thuốc. Hắn xách xe lao vào phiếu. Tìm về góc quán cũ.
Cô gái hôm nay, diện áo đỏ. Đôi mắt hôm nay có vẻ sáng. Cô ngồi một mình. Không có cuốn sách nào. Hắn bước thật chậm ngang cô gái. Cô vẫn say sưa. Không biết có một đôi mắt dõi theo mình. Đôi mắt cô bất động với một bàn cờ tướng. Còn hắn, trợn mắt nhìn. Thói quen này, vẫn không thay đổi. Hôm nay, trong mắt hắn, cô gái không quyến rũ... nhưng hút hồn hắn. Ngoài trời, Sài Gòn loạng loạng chiều mưa bay!
P/s: Ghép, ráp, rời rạc những mảnh vỡ... ngày tháng!
Đôi khi vẫn khóc cho những điều tưởng như đã quên...
Đôi khi vẫn ước mơ về một hạnh phúc trọn vẹn...
Để rồi lại thức giấc trong nỗi đau thủa nào...