Tôi cố gắng kìm chế để không ôm họ, bởi tôi sợ rằng chỉ một cử chỉ của tôi thôi sẽ làm cho tất cả rùm beng lên, mọi người sẽ xa lánh tôi ngay.
Hỏi: Suy nghĩ rất lâu tôi mới viết những dòng này, không biết các anh chị có thể hiểu thấu cho tôi trong hoàn cảnh này. Nhưng quả thật là tôi khổ quá, có lẽ không ai như tôi nữa.

Sở thích giới tính nhiều khi không phải mình có quyền được lựa chọn. Ảnh minh họa
Năm nay tôi 35 tuổi, nhưng chưa lập gia đình. Hiện giờ công việc của tôi cũng không được ổn định, bố mẹ tôi thì phát bệnh vì một thằng con trai như tôi không chịu lập gia đình. Nhưng chỉ có tôi là hiểu tại sao lại như vậy.
Vì tôi không có tình cảm với người nữ các anh chị ạ, thật là kinh khủng. Tôi đã cố gắng thử gần gũi những người phụ nữ, nhưng tôi hoàn toàn vô cảm, mặt khác thì tôi lại rất có cảm tình với những người cùng giới với mình.
Tôi đã cố gắng tránh xa và hạn chế tiếp xúc để ngăn cản tình cảm của mình, nhưng càng cố làm thế, tôi càng cảm thấy nhớ họ da diết… Có những lúc gần như không chịu nổi, tôi đã chạy đến nơi họ ở, nhưng rồi cố gắng kìm chế để không ôm họ, bởi tôi sợ rằng chỉ một cử chỉ của tôi thôi sẽ làm cho tất cả rùm beng lên, mọi người sẽ xa lánh tôi ngay.
Tôi cứ sống trong tâm trạng cô đơn và đau khổ như vậy. Nhưng không biết làm gì. Bố mẹ thì cứ thở ngắn than dài. Còn tôi thì chỉ cười trừ im lặng và chôn chặt nỗi đau của mình bằng cách làm việc thật chăm chỉ và sống thật tốt để bố mẹ khỏi phiền lòng.
Cũng có lời ra tiếng vào với bố mẹ tôi là: “hay là thằng này nó là ‘ái” mà chả thấy vợ con gì cả” Mỗi lần nghe như vậy tôi lại thấy giật mình thon thót.
Mong các anh chị cho tôi xin lời khuyên, tôi có nên lấy vợ để lấp chỗ trống không? Tôi cần phải làm gì để thoát khỏi hoàn cảnh này?
Theo vtc.vn
Vi phạm spam