Chào mừng quý khách Tìm kiếm | Chủ đề đang hoạt động | Các thành viên | Đăng nhập | Đăng kí

Viết cho những vết chân in hằn trên cát... [Options] · [View]
kẻ cô đơn
Đã gửi: Friday, January 27, 2012 3:27:20 PM

Vị trí: Advanced Member
Nhóm: Thành viên

Tham gia: 12/2/2010
Bài gửi: 248
[Points]: 744
Quốc tịch: việt nam
Phải không biết nói thế nào hơn ngoài câu: "Đã lâu rồi anh không đặt chân đến biển những lúc chiều đổ ánh hoàng hôn nữa". Có thể là trong mắt anh, hoàng hôn trên biển đã quá thường tình và xứng đáng sánh cùng những dĩ vãng, nhưng cũng có thể nó chỉ là những thứ quá xa vời với tương lai, nên anh chẳng can đảm theo đuổi nữa...

Chuyến tàu thời gian dường như là chuyến tàu duy nhất có ngày ra đi nhưng không có ngày trở về. Và chả ai mong muốn mình luôn là người ở lại em nhỉ? Chẳng ai lại muốn mình là người phải mong đợi người ra đi quay về, anh cũng thế thôi. Chắc em khó hiểu cái cảm giác của anh lắm, không gian và thời gian là trở ngại đầy ngang trái. Anh không đủ sức đối mặt với nó, anh sợ lắm!



Vẫn nơi đây thôi, bãi cát bên biển. Nhưng biển nay khác biển hồi xưa quá rồi. Kể từ ngày đèn thành phố lên màu, biển luôn là điểm nhấn của khách du lịch. Và anh biết, dấu chân của anh và em chẳng còn in hằn lại trên cát nữa, thay vào đó là những dấu chân xáo trộn của hàng nghìn người khác.

Cảm giác lạc lõng giữa dòng người ở nơi đối với anh đã quá quen thuộc và khó chịu, một chút gì đó ức chế, và một chút gì đó tủi thân. Những vết chân, những vệt gió xoáy, và cả những đợt sóng cứ vỗ về, chúng đều nằm trong một vòng xoáy không lối ra.

Anh tự hỏi có khi nào những vết chân của anh và em ngày xưa luôn hiện hữu mãi chẳng bị xóa nhòa không? Chắc không! Anh biết cuộc đời luôn không như người ta mong muốn, nếu anh cứ mãi nuôi lấy những ước vọng, chắc anh sẽ mãi đơn độc như chú chim trong lồng, chỉ hót, chỉ ăn, và đợi ngày chết.

Ánh hoàng hôn vẫn đổ những vệt màu buồn bã xuống nền biển, biển lấp loáng. Và lênh đênh. Với tay, sao chẳng thể nào nắm được ánh hoàng hôn?

Anh biết những tháng ngày quá khứ là kỉ niệm đẹp, nhưng nó sẽ không như tương lai, tương lai dần về cuối con đường sự sống, còn quá khứ dần về đầu những nhịp tim yêu. Biết vậy, ấy thế mà anh vẫn cứ chờ. Là vì anh vẫn còn mong, những vết chân in hằn trên cát mà anh cảm nhận được, luôn minh chứng cho một sự bền bỉ đợi chờ.

Anh chẳng hề mong rồi tình yêu của mình bị chôn vùi dưới hàng triệu hạt nước biển hay bị những đợt gió cuốn đi...



Tất cả là những đợt sóng trào dâng trong tim, bật nên những tiếng thổn thức thôi. Anh đang viết cho tình yêu đang ngủ vùi...



Đôi khi vẫn khóc cho những điều tưởng như đã quên...
Đôi khi vẫn ước mơ về một hạnh phúc trọn vẹn...
Để rồi lại thức giấc trong nỗi đau thủa nào...
Người đang xem chủ đề này
Guest


Chuyển đến diễn đàn
Bạn không có quyền tạo chủ đề mới trong diễn đàn này.
Bạn không có quyền trả lời các chủ đề mới trong diễn đàn này.
Bạn không có quyền Xóa các bài viết của bạn trong diễn đàn này.
Bạn không có quyền sửa các bài viết của bạn trong diễn đàn này.
Bạn không có quyền tạo các bình chọn mới trong diễn đàn này.
Bạn không có quyền bình chọn trong các chủ đề bình chọn trong diễn đàn này.

[Main Forum RSS] : RSS

Được phát triển và việt hóa bởi BKGROUP dựa trên phiên bản 1.9.1.8 (NET v2.0) - 3/29/2008 của Yet Another.
Trang này được tạo ra trong 0.028 giây.