Diễn Đàn Mùa cưới
»
GIẢI TRÍ
»
Truyện ngắn tình yêu
»
Đời làm Đĩ
|
|
 Vị trí: Advanced Member Nhóm: Thành viên
Tham gia: 12/2/2010 Bài gửi: 261 [Points]: 783 Quốc tịch: việt nam
|
Mùa đông đã đến, cái lạnh đã len khắp thân thể tôi. Buốt rét một mình giữa trời đêm mới giúp tôi cảm nhận da diết nỗi ớn lạnh. Đã hơn 23 giờ đêm đường Hà Nội còn đèn nhưng sao vắng người qua lại, chỉ thỉnh thoảng đi qua những hàng cây, nhìn kỹ vào từng gốc cây, ta sẽ giật mình phát hiện … có … đàn bà đánh giáp lá cà sau đó. Có chị thập thò như chơi trò chốn tìm, nhưng cũng có cô mạnh bạo đứng hiên ngang phía trước mặt khách qua đường rồi mở miệng hết cỡ khoe những nụ cười gọi mời, giọng nói trượt ngọt như thọt lỏm len vào những rãnh ngực bầu bĩnh, chiếc áo mỏng manh bay phất phơ mỗi khi gặp cơn gió lạ chêu ghẹo. Họ không thấy lạnh sao? Tôi nhìn họ mà mát lạnh! Tôi thường xuyên đi qua con đường này, muốn về thật nhanh với mái ấm, với người vợ trẻ xinh của mình tôi không thể không lựa lối đi ấy. có lẽ vì thế tôi dường như quen từng gốc cây, cột điện nơi đây, nhớ từng khuôn mặt nấp nó sau những bụi cây đó. Già có, Trẻ có, Xấu có, Đẹp có, Có những vẻ đẹp nhìn giống thiên thần mà tiếc nuối … Có những nét xấu như rạch đường dao ngang mặt mà thương … Tôi không biết phải gọi họ là gì? Nhưng người đời gọi họ là … cave. Tối nay tôi quyết định tìm kiếm một cô cave để lấy cảm hứng phục vụ cho sự nghiệp của mình. Vì sao ư? Vì tôi là nhà báo. Trưởng biên tập giao cho tôi nhiệm vụ cao cả ấy, anh nói “nhiệm vụ hôm nay rất rất quan trọng, anh nghĩ mãi mà chỉ biết đặt lên vai chú thôi. Ai bảo chú ngoan mà lại bạo, trẻ mà đầy kinh nghiệm …tác nghiệp” Tôi cười cho hai tiếng “kinh nghiệm” mà anh sếp cứ cố gắng kéo giọng chêu chọc. Nhưng đúng là trước đó tôi đã có kinh nghiêm … tác nghiệp thật, những bài viết của tôi luôn bám sát đời sống, tệ nạn xã hội, những hang tơ ổ nghiện tôi đều xông vào bằng tinh hoa ngòi bút của mình mà quét nhiệt tình. Bao phen kinh hồn bạt vía về những cảnh mắt thấy, tai nghe, lại toát mồ hôi khi biết mình thoát chết trở về … tôi tự nhủ với mình “ đã thoát chết biết bao nhiêu lần tưởng như không thể, lại chứng kiến thói đời xa đọa, lạc đường lầm lối, mưu mô tội ác, tôi nhất định viết cho bằng hết, kể cho bằng hết. phải vạch tội, chỉ sai, vẽ đường chỉ lối … Tôi mang hoài bão sẽ làm gì đó cho đời đẹp nên”. Tối nay tôi sẽ viết nên chuyện đời gì đây? Trời rét, sương xuống ngày một dày đặc, trời u ám hơn, đã sắp sang canh đầu tiên của một ngày mới. hơn một tiếng lượn qua lượn lại tôi không biết mình nên lựa chọn “gương mặt sáng giá” nào đây?. Rất nhiều tiếng gọi mời tôi, tôi ù tai, mắt đảo điên loạn xạ nhìn theo tứ phía. Khách tìm gái hôm nay ít, rõ ràng chỉ có một mình tôi lết xác qua đây, khiến các chị em càng thêm chú ý. Thấy tôi đi qua đi lại mà không tạt dừng lại một nơi nào cố định, họ lúc đầu còn ngọt ngào, nghiệt tình cưa kèo, lả lướt, chỉ được một lúc lại chán, có người nghi ngờ tôi là “cớm”, liền dút trong túi chiếc điện thoại gọi réo đi đâu đó, tôi đoán là kêu “bảo kê” hay báo động cho “đồng nghiệp” … Tôi nghĩ nếu còn chần chừ không chọn một cô chắc tôi sẽ có cả chục cô lao vào tiếp đạn mất. Nên tôi đã gọi em . Em đứng một mình một gốc cây, em ẩn nấp sau đó và im lặng quan sát tôi từ giây phút đầu tiên tôi đi qua con đường này! Em không chạy nhào ra lôi kéo tôi như những bạn nghề khác, điều lạ ấy khiến tôi càng chú ý tới em! Tôi cố nhìn kỹ em hơn. Em xinh, Nói xinh chưa chuẩn … tôi sẽ chỉnh … là em đẹp! Em không trang điểm nhòe nhoẹt lên khuân mặt khả ái trời sinh của mình, em phơi bày nó ra một cách chân thực nhất, có lẽ vì thế mà em đẹp nhất trong đám rừng hoa đầy phấn này! Tôi đưa tay vẫy em lại, em đọc được ám hiệu nên cũng nhanh nhảu chạy đến, không giấu nụ cười ngượng ngùng trên môi. Em ngồi gọn mình trên xe. Giọng nói ngọt mà rất cảm xúc, đi vào lòng người: “ phòng em gần đây lắm anh ạ, nếu không muốn thêm tiền thuê phòng nghỉ thì ghé qua em anh nha!” Tôi cười tỏ ý cảm kích, Tôi tự nghĩ “ vào nhà nghỉ cũng có đáng là bao, 80 nghìn một tiếng, thừa đủ. Nếu tôi là gã đi ăn đêm thật, chắc chắn tôi sẽ lôi em vào nhà nghỉ cho … sạch, thế mới là hưởng thụ. Nhưng tôi đang tác nghiệp, nhiệm vụ của tôi là tiếp cận thật gần và chân thực nhất đời sống của Gái. Nên tôi sẽ đến ổ nhện, bắt cả tổ”. Nghĩ thế nên tôi “Ừ” với em. Em ngồi sau chỉ đường, rẽ mấy ngóc ngách là đến tụ điểm. Khá gần. - Anh dắt xe vào trong này, rồi em đóng cửa, anh yên tâm, sẽ có người trông đồ cho anh . – em nói thủ thỉ vào tai tôi, vừa nói tay vừa chỉ vào trong căn phòng tối mít, chỉ có ánh đèn lờ mờ rất dễ khiến mắt người ta trở nên “nhìn gà hóa cuốc”, hàng NJ cũng thành hàng OK hết thôi. Tôi lẳng lặng dắt xe theo em đi vào trong. Tim tôi có chút hồi hộp, giống như lão chồng xấu xa lần đầu dối vợ đi chơi gái. Hứng khởi, băn khoăn lại day dứt. Tôi lại nghĩ mình trong hoàn cảnh của những chàng trai choai choai chập chững bước vào đời, tò mò, khấp khởi muốn khám phá những “trái cấm” đầu tiên. Và tôi lại nghĩ. Tôi là nhà báo mà, tôi cũng đã có vợ. Tôi đến đây chỉ để viết phóng sự thực tế. Chỉ có thế. Nhưng sao giữa hư và thực, giữa trắng và đen, giữa đàng hoàng và nén lút … nhiều khi chính tôi cũng không thể vẽ rõ ràng ranh giới, tôi có những phút giây lạc mất phương không biết mình đang đứng đúng vị trí nào? Có thể vì kinh nghiệm tác nghiệp của tôi chưa đủ chẳng? có thể tôi nên đi Gái nhiều lần mới quen chăng? - Anh vào đây đi, sao trông anh ngại ngùng quá! – Cô gái gọi vẫy tôi đi theo sau, vừa nói vừa nở nụ cười hàm ý. – Lần đầu à anh? – Em lại hỏi chọc. - à ..à … chưa vào trong sao biết? – Tôi ngại tím mặt, may sao ánh đèn điện trong phòng hình như cũng màu tím nên em không nắm bắt được sắc mặt của tôi. Để không bị em coi là Gà, rồi nghi ngờ … tôi nghĩ nát óc mới được một câu ghẹo tình hay đến thế! Khốn thật, ở nhà hiền lành là thế, có bao giờ biết nói chêu vợ đến nửa câu như thế. Tôi liếc nhìn kỹ em, em cười, có nét mệt mỏi. Chắc em đang cắn môi và nghĩ “gặp phải khách ác rồi”. Tôi đã đi qua một dãy hành lang, dù tối nhưng cũng đủ để nhìn biển ghi số phòng treo kính cẩn trên cánh cửa. Phòng 09. Vậy là tôi đã đi qua 8 căn phòng khác rồi. Thật không ngờ, nhìn từ bên ngoài, trông ổ nhện này nhỏ, lụp xụp, vậy mà cũng thiết kế được 10 phòng, sâu hút bên trong, xem chừng Má mì cai thầu ở đây phải rất tốn kém thuê người thiết kế và xây dựng nên công trình đáng nể này! - Anh vào đây, đây nhà tổ ấm của anh và em đêm nay! – Em mở của phòng số 9, đưa tay chỉ như một nhân viên lễ tân cẩn thận dẫn khách vào bàn ăn, rồi chăm sóc tỉ mỉ. Tôi chợt nhận thấy em có phong cách khác người, có học thức chứ đâu phải loại gái vô học, kém cỏi phải dựa vào “ vốn tự có” để sinh tồn. Tôi cười khách sáo. Gật đầu và đi thẳng vào bên trong, cố tỏ ra đã ăn nhập với thủ tục này. - Này, Linh xinh … - Tiếng một người đàn bà gọi. Tôi giật mình chưa kịp bước nốt chân kia vào bên trong. - Dạ, các chị tiếp xong khách rồi ạ? Em … mới có … - Em cũng giật mình quay lại, trông thấy 3 người đàn bà, tôi nhận ra em biến sắc, mặt tối sầm, hình như em không vui khi gặp họ. Nhưng em vẫn nở miệng cười nói với họ. Em diễn giỏi thật. - Lấy đéo đâu ra khách? Có Linh xinh đóng cọc nơi này, bọn chị mày tháng sau húp cháo. – Vẫn là giọng nói khô khốc của người đàn bà gọi em vừa rồi. Lời nói khét lẹt mùi đàn chị, độ tuổi quá lứa sắp giải nghệ. - Ừ, chị Nhung già nói phải. Mấy chị đang tính tháng sau phải dựa vào em để sống đây, vất vả cho em đấy. ôi … - Giọng lả lướt của một người đàn bà khác, tôi chỉ dám ngó qua, trông có phần nhan sắc hơn bà Nhung già kia, nhưng có lẽ nhờ vào lớp phấn 3 tầng của chị ta. - Các chị nói quá. Em … cũng chỉ đủ sống đến khi nào …phải chết thôi. Xin các chị đừng thế tội em. – Em giọng nghẹn ngào. Mặt em cúi xuống, hình như em khóc. Phải không nhỉ? Tôi không dám chắc, vì em giỏi diễn mà, tôi vốn không đủ tinh tường để nắm bắt đúng tâm trạng của đàn bà, huống chi là Gái làng chơi, đa màu sắc, lắm mưu mẹo, lại khéo chiều người. Thế mà tôi thấy chút thương cảm, dù chẳng hiểu rõ chuyện gì. Nhưng đàn bà, nước mắt dù là giả hay thật cũng đều nhấn chìm đàn ông trong bể khổ thôi. - Ôi dời, bỏ qua bài diễn trình độ đại học của mày đi, ở đây ai chẳng biết mày nhiều học, lắm chữ. Tao đếch cần nghe. – Nhung già giọng bực bội nói to. - Thôi, không nghe thì mai nói tiếp, giờ mệt bỏ mẹ, sức đâu mà nói với nó. Cứ để nó tiếp xong khách này … chị em mình tính sau. – Người thứ ba nãy giờ mới nên tiếng, trông hõm mắt sâu, thâm, xem chừng đã vất vả cả đêm đứng bụi đường sương gió … nhưng không có khách. - Vâng, em cảm ơn. Em đưa khách vào trong đây ạ. – Em nói nhỏ, cúi đầu ra vẻ cảm ơn, rồi khẽ ý ấn người tôi ra hiệu đi vào trong. Đương nhiên là tôi hiểu, tôi cũng muốn thoát nhanh khỏi cuộc đối thoại giữa mấy người đàn bà này. Tôi bước liền mạch. Thấy bên trong có mỗi chiếc giường, một cái chăn mỏng, tôi chẳng thể đoán ra nó màu gì? Nhưng còn mùi thì … nói quá … thật “ô uế”, lắm xú khí, nhờn nhợt, tôi không biết phải dùng khái niệm Việt nào cho đúng? Chợt tôi muốn so sánh nó với căn phòng ngủ của mình, gần hơn nữa … tôi ví von nó với chiếc giường ấm áp của hai vợ chồng tôi. Thật là một trời tương phản. Nếu nơi người vợ tôi đang nằm ngủ ngon đợi chồng về … là cung điện ấm áp, thơm nồng mùi hoa lài dịu vợi, có tiếng nhạc du dương êm ái đưa người ta vào giây phút thăng hoa ân ái. Thì nơi đây … đích thực ngôi mộ cổ mới được khai quật, khu ổ chuột bị bỏ hoang? Tôi đoán thế. Thật lạ, hàng ngày, hàng đêm vẫn có đàn ông bỏ nhà, bỏ vợ, chốn người yêu … một mình đi đến đây, và cho đó là hưởng thụ? Rồi chắc chắn tiền mất, tật mang? Tôi tò mò … phải chăng ngoài vẻ tiêu tàn đó thôi, vẫn có những bí ẩn thu hút, mê mẩn đủ để dụ dỗ đàn ông chúng tôi … phản Vợ? Tôi quyết tìm ra chân tướng sự việc. Ừ thì bẩn, không có ghế ngồi. tôi phải ngồi xuống chiếc giường ấy thôi. Tim tôi ngột ngạt, Vì thiếu khí hay vì … em … không hiểu em cởi bỏ chiếc áo khoác ngoài ra từ bao giờ. Hình như em không thấy lạnh. Mà phải, phòng có 7m2 thế này, kín gió, thiếu khí, chỉ có hơi thở của một đàn ông, một đàn bà là rõ rệt, làm ấm nên tất cả. giờ trên bờ vai thon thả của em là chiếc áo hai dây, màu đỏ. Cả một tấm thân, ngực màu đỏ đập vào mắt một gã đàn ông, trong ánh điện mờ ảo, em hút hết hồn người đối diện. tôi nghiệm ra, em rõ ràng có hiểu biết, em biết kết hợp màu sắc và ánh đèn, em biết cái màu đỏ … màu của cuồng nhiệt và khao khát, màu của quyến rũ và sức hút. Cái màu đỏ ngập tràn hưng phấn sâu thẳm của một gã đàn ông. Với màu trắng toát lên từ da thịt em, tôi tự hỏi, em đã giết chết bao người cùng giới như tôi? Phút chốc, tôi bị choáng ngợp, không phải là lần đầu tiên tôi nhìn thấy đàn bà mặc áo hai dây, màu đỏ … ngoài vợ. Ra đường, tôi trông chán mắt. Nhưng trong khoảnh khắc này, không gian này, ánh đèn này … tôi hoa mắt, tôi chóng mặt … chợt giường nào cũng là giường, mùi gì cũng là mùi … thằng đàn ông nào cũng là … đàn ông. Ngu muội. - Anh nóng không? Anh nóng chưa? Để em cởi áo giúp anh được không? – em tiến lại gần ngay sát tôi, càng gần càng cảm nhận hơi thở em bình thản và nét thanh cao. Khốn nạn, tôi lại tặng một ả Cave với hai chữ mỹ miều ấy. Tôi không hiểu, nhưng cảm nhận của tôi về em khi đó là thế. Ở em có nét cao sang, sắc sảo khác thường. Tôi tự hỏi có khi nào cổ tích lặp lại, nàng công chúa bị lạc lẫm giữa bầy thú, phải chật vật bấu víu, thích nghi để sinh tồn nhưng vẫn cố gắng và hy vọng một ngày được trở về với cung điện của mình, và ở đây nàng bị hòa nhưng không tan, bên trong con người nàng vẫn toát nên nét cao sang của một nàng công chúa? - Anh …? – Em gọi tiếng anh ngọt ngào, vẻ nũng nịu. Tôi thắt tim. Vì bị mê muội trong tiếng anh tan chảy, cũng là một tiếng giống nhau, nhưng từ miệng em thốt ra lại có hồn và nhịp điệu đến thế? Ra là vậy… muốn tiếng nói biểu thị cho cảm xúc cũng là cả một nghệ thuật, đòi hỏi phải có trình độ. Phải chăng nhờ có trình ấy … mà em mê hoặc đàn ông, khiến họ dối vợ, vứt bỏ hạnh phúc gia đình , đánh đổi nhân cách, danh dự, tiền bạc, tính mạng cho một phút thăng hoa? - Em … làm nghề này lâu chưa? – Tôi bắt đầu dò hỏi chuyện để đánh lạc hướng chính mình, tôi cố nhủ bản thân về trách nhiệm nghề nghiệp cao cả, nhắc nhở về tình yêu dành cho vợ mà lảng tránh người đẹp. - Anh hỏi làm gì ạ? ? À … có phải anh lo em không có kinh nghiệm chiều khách nên …? - Không, không, nhìn qua em, anh cũng biết em không chê vào đâu được. - Anh giỏi vậy sao? Em không dám nhận, cái này phải để … hồi sau sẽ rõ. – Em đánh mắt đưa tình nhìn tôi âu yếm, mắt em nuốt trọn cả người tôi trong đó, nó chớp chớp ăn khớp với cặp môi bóng hồng hấp hới. Ai chịu được? Tôi vẫn cố chịu được. - À… em bao nhiều tuổi nhỉ? Anh đoán em hơn 20 chút. – Tôi tiếp tục hỏi chuyện nhằm xua đuổi tà dâm. - Vâng, cũng khoảng đó. - Nghe giọng em chắc không phải người ở đây? – Hỏi em xong, tôi tự cắn môi mình, một câu hỏi chuối. - Vâng. – Em chỉ trả lời có vậy. - A, cùng quê vợ anh. – Lần này tôi tự cắn lưỡi mình, đau buốt, may không đứt đôi ra. Em nhìn tôi nghi hoặc. Cũng phải, đời em có lẽ chưa gặp vị khách nào như tôi. Nói nhiều làm ít. Thiên hạ đi ăn tranh thủ thì lao động cực nhọc, hì hục trèo đầu cưỡi cổ hành xử, chơi tới bến không biết ngày mai và hậu quả. Thế mà có tôi. Lảng tránh Phở, lại khơi Cơm làm chuyện. - Anh … không đến đây để chơi? Anh muốn gì? – em đổi giọng, mặt lạnh tanh. Lúc này em giống điều tra viên cuốn hút. - À … anh … muốn nhiều … em có chiều được không? – Nghĩ thế nào tôi lại bới ra câu vần điệu được chế của giới trẻ hay nói. Câu nói ấy khiến em há miệng ngạc nhiên. Em thông minh cũng không tài nào đoán được tôi là ai? - Một khi đã máu … đừng hỏi bố cháu là ai. Tôi suýt chết ngất. tôi cũng không thể hiểu … em là ai? Em bao nhiêu tuổi? Rõ ràng em cao thủ hơn tôi rồi. Em cũng lấy “chế” chống lại tôi. - Anh chịu em rồi, anh …sẽ nói thật. - Anh nói đi … Anh mà nói láo em cho anh húp cháo! Hahah Em nói tỉnh bơ, nhưng em cười cũng thật ngây thơ. Tôi ngây người theo em, tôi nghĩ, đã gặp được một Gái cao cấp rồi. Thú vị. Tôi muốn biết nhiều về em. Em là kho tàng tiềm ẩn rất thu hút tôi. Nếu thế giới Mại dâm mà còn có những “miêu nữ” quái dị như em, tất cả sẽ loạn … tôi sẽ lo cho trật tự trị an đường phố, tệ nạn xã hội … tôi sẽ buồn cho hạnh phúc hôn nhân các gia đình … có chăng nên học theo nước Thái … coi Gái là một nghề cho dễ quản? Nhưng điều tôi lo ngại trước mắt. Là sự thật. tôi có nên nói cho em biết chuyến vi hành của tôi không? Rằng tôi là nhà báo, tôi đang tìm lông bới vết và mổ xẻ cuộc sống, nghề nghiệp bất hợp pháp của em, của mấy ả Cave giống như em? Thế rồi tôi xin em cho tôi làm cuộc phỏng vấn, cho tôi được viết về em? Người bí hiểm? Cho tôi quay về con đường trước khi em làm Gái, cho tôi được dấn thân theo những vết xe đổ trong cuộc đời em, ngắm nhìn những vết sẹo mà đời chém lên em từng nhát … Tôi quyết định nói với em … (còn tiếp)
Đôi khi vẫn khóc cho những điều tưởng như đã quên... Đôi khi vẫn ước mơ về một hạnh phúc trọn vẹn... Để rồi lại thức giấc trong nỗi đau thủa nào...
|
|
 Vị trí: Advanced Member Nhóm: Thành viên
Tham gia: 12/2/2010 Bài gửi: 261 [Points]: 783 Quốc tịch: việt nam
|
Đời làm đĩ ... (Phần 2) - Sao anh không nói? – em cất tiếng hỏi giục. Giữa một không gian yên tĩnh … tất cả đều im lặng. Tôi vẫn chưa đủ lý trí để có thể đưa đến quyết định cuối cùng … nói sự thật hay là che giấu … Dù sao nguyên tắc nghề nghiệp vẫn là “hoạt động bí mật”. Một nhà báo chuyên nghiệp không thể để dễ dàng bị vén màn một cách nhanh chóng, trần trụi như vậy. Để sếp và đồng nghiệp biết được có lẽ tôi sẽ nhận về mình một sự kích bác cười chê bẽ bàng … có lẽ họ sẽ tặng tôi một biệt danh mới “ dại gái” thay vì “anh hùng biệt động” như trước … có lẽ chính tôi cũng sẽ cười chê chính tôi, và sau chuyến vi hành này tôi nên nhìn lại mình, nhìn lại khả năng vi hành của mình … Tôi nên đóng cửa tu luyện lại chẳng? Ngay cả một em … cave cũng dễ dàng nhận ra tôi “ không nhập vai”. Tôi trở nên bối rối và phân vân, tôi ghét cảm giác không làm chủ được tình huống và trở nên cuống quýt như bây giờ. Những lần đi điều tra thực tế để viết bài, mạnh dạn xông vào ổ nghiện, động lắc … bị kim tiêm, dao phớ ghỳ sát vào cổ tôi cũng có thể cố dương mắt khinh thường chết chóc mà vượt qua ngưỡng cửa nghiệm tra của bọn bảo kê, trùm hổ báo … để hoàn thành nhiệm vụ. Vậy mà lần này, tôi không dám liếc mắt lên nhìn thẳng vào đôi mắt sáng quắc giữa bóng tối đang nhìn tôi miệt mài. Em chỉ là Gái thôi. Em chẳng là gì cả. Tôi không sợ em, càng không phải say em giống như những người đàn ông khác. Dù em đẹp. Nhưng ánh mắt của em như giày vò, mài dũa lý trí của tôi, như đòi hỏi một “sự thật bất khả kháng”. Nhìn vào đó tôi thấy mình là người gian dối, và tôi không thể che dấu bất kỳ điều gì với em. - Thực ra không cần anh phải nói em cũng biết … Thấy tôi im tiếng không trả lời, em lên tiếng trước, em không nhìn tôi nữa, mắt em nhìn về phía ô thông khí nhỏ nhoi bên trái căn phòng, tôi không biết em nhìn được gì qua chiếc lỗ hổng nhỏ bé, tối mít ấy. Thật sự nếu không nhìn kỹ sẽ chẳng thể biết được căn phòng này lại có một khoảng trống tẻo teo. Và điều quan trọng, chuyện lặt vặt đó không phải là mối quan tâm của những vị khách đến đây, điều họ quan tâm là những mảng thịt, khúc xương trát và đắp đầy mà khéo léo trên thân thể những người đàn bà như em, họ vày vò mua vui, coi các em như thứ hàng Tàu đẹp, rẻ nhưng không dùng bền. Tôi vẫn im lặng, nghĩ và đoán. Tôi thon thót giật mình chờ đợi em nói tiếp. Nếu em nói tôi là Nhà báo. Tôi xin chịu thua em. - Anh đã có gia đình? – em hỏi và tặng tôi một nụ cười tế nhị. Câu hỏi này nằm ngoài suy đoán của tôi. Tôi nghĩ em sẽ nói khác. Nên tôi bối rối. - Sao em …? - Nhìn tay anh kìa … vẫn còn đeo nhẫn đấy! – em cười đắc thắng. - … - Em nghĩ anh rất yêu vợ mình. Anh không giống những gã kia … Em nói tôi đã có gia đình … Đúng. Em nói tôi yêu vợ tôi. Đúng. Em nói tôi không giống như những gã đàn ông khác … Tôi không biết. Không biết họ ra sao? Họ đối xử với em thế nào? Họ làm gì em? Họ có gia đình như tôi không? Họ có yêu vợ của mình không? Họ đến đây với mục đích gì? - Những gã đàn ông khác …??? – Tôi nhắc nhấn mạnh vào những từ cuối đầy ẩn ý của em. - Đúng. Tất cả những gã đó mỗi lần bước chân vào căn phòng này … - Em nói chậm lại, mắt em đưa đẩy nhìn bao quát khắp căn phòng, từng cạnh, từng góc, từng vết loang lổ lờ mờ trong ánh điện, đôi mắt ấy buồn dại hẳn đi, tôi bắt gặp cả cái nheo mắt giật giật sợ hãi, tủi hổ. – Bọn chúng bước vào đây, vội vàng tự lột bỏ quần áo, tóm lấy em, vác em lên như vác một bao cát 50 cân, chúng vứt lên giường kêu những tiếng rầm đinh điếng, và sau những tiếng gào rủa trong sự giày vò người khác, thỏa mãn của mình, sau những tiếng kẽo kẹt, rầm rầm của chiếc giường yếu ớt, sau tiếng đau thét từ trong em … bọn chúng lại vội vàng mặc đồ vào … rất chỉnh tề … cũng rất sòng phẳng chúng vứt vào mặt em hơn trăm nghìn lệ phí. Chúng mở toang cửa, bước ra ngoài … chúng lại làm người tử tế, làm người đàn ông đích thực của gia đình … Em dừng kể. khuôn mặt em đầy hoài niệm. Phải chăng em đang nhớ lại những khoảnh khắc lao động cật lực để kiếm ra những đồng tiền nhục nhã không một chút tự hào ấy. Nhưng cũng là sống, cũng là mua miếng cơm, kiếm mảnh vải … tại sao lại chọn con đường đầy gai và máu thế em? Mỗi người mỗi cảnh, mỗi người một niềm khổ khác nhau … thế rồi ai ai cũng cần đối mặt và vượt qua khó khăn của chính mình, sao em, sao người ta không chọn lấy một cách đối mặt đầy quang minh chính đại, sao không đi qua nỗi đau và nước mắt bằng nhân cách, bản lĩnh và lý trí của một con người đúng nghĩa. Tại sao em? Tại sao lại vùi dập tuổi xuân và nhan sắc …Để mang kiếp người lại làm trâu, làm chó cho người ta … thịt? - Anh … thì khác … suốt từ lúc bước vào căn phòng này … anh vẫn … ngồi im bất động. Thậm trí lúng túng. Cách nói chuyện của anh … rất biết tôn trọng một con Đĩ. - Sao cơ? – Tôi giật mình. - Đã bao giờ anh nghĩ con Đĩ cũng nên được tôn trọng không? Vì em nghĩ, thời buổi thị trường, có cầu có cung, người ta muốn mua, chúng em có … thì bán. Nếu mấy gã khi đến đây thì nén lút mua hàng … khi ra ngoài vẫn bệ vệ, oai hùm đòi được tôn trọng, giả làm người lương thiện, thì chúng em tại sao lại bị người đời coi khinh, rẻ rúm, phỉ báng như vậy? - Cái này … - Tôi lúng túng, tắc nghẹn trong cổ họng, không biết nói lý sao cho phải. Em khó hiểu. Em lanh lợi. Em là một con Đĩ có học. Một con Đĩ biết đòi hỏi. Tôi chắc chắn. Bởi những gì em nói … làm người ta phải mất thời gian dài suy ngẫm đau đầu. Tôi đang đứng trong một vòng luẩn quẩn giữa đúng và sai, giữa chính và tà, giữa sự nông cạn và sâu xa của nhân tình thế thái. Sau câu hỏi lắt léo của em … tôi biết có những điều em nói đúng. Tôi cũng là đàn ông. Không có nghĩa tôi phải bênh vực đàn ông – những người đi ngược lại lý tưởng, bản chất và vai trò của một người đàn ông đích thực. Trong vấn đề tế nhị ấy. Tôi và tất cả mọi người không ai dám khẳng định: Cung có trước hay Cầu có trước? Thật ra là “Gái” có trước? Hay “Khách làng chơi” có trước? Thế nhưng tôi dám khẳng định một sự thật phơi bày của xã hội: Đời làm Đĩ … nhục. Người đời coi khinh. Xã hội lên án, chống, phá, bắt, phạt, giam cầm … Người đi làm Đĩ cuộc sống đày đọa dưới tận cùng cực của xã hội. Họ không khác gì “nô lệ” thời xưa. Người ta cho sống thì được sống. Bắt chết thì phải chết. Còn “Khách làng chơi”? Không ai soi mói, không người lên án, có chê bai cũng là thoảng qua. Với xã hội họ vẫn chức cao vọng trọng, được sùng bái, được tôn kính. Với gia đình họ là người chồng tốt, người cha hoàn hảo, là tấm gương để con cái soi vào. Nhưng dù thế nào … Với “Gái” … họ đơn giản là khách. Vậy cùng là trong mối quan hệ cung cầu. Một bên là khách, một bên là người cung cấp dịch vụ. Thuận mua vừa bán. Đôi bên thỏa thuận và … trao đổi. Tại sao cách phản ứng của người đời, của xã hội với hai đối tượng tương quan ấy lại khác nhau nhiều đến thế? Xét về đạo lý … mối quan hệ cung cầu này không được cho phép, nó đi trái với đạo đức, lối sống, tư tưởng chủ đạo của nhân cách con người. Đương nhiên không được ủng hộ hay đón nhận. Xét về pháp luật, hành vi và sự trao đổi giữa đôi bên này là phạm pháp. Nên càng xứng đáng bị nên án và không được phép tồn tại. Nghĩa là … Đĩ không được. Khách đi chơi Đĩ cũng không được. Thế sao chỉ có Đĩ là khổ thôi? - Anh biết là có phần không công bằng khi cả hai bên đều có tội. Nhưng anh thắc mắc … Tại sao em lại chọn con đường này. Anh nghĩ … em đủ thông minh để biết làm Gái chẳng tốt đẹp gì. - Anh có cho rằng, đôi khi con đường đời mà ta đi vốn đã có sự an bài sắp đặt sẵn, nó không được như điều ta muốn không? Em cười sau câu hỏi của tôi, tiếng cười chua chát như buông xuôi mặc cho đời thả trôi em ở đâu, em sẽ dạt bờ ở đó. - Anh không nghĩ vậy. cuộc sống đôi khi có những gian nan, thử thách, có những chớ chêu. Nhưng không có nghĩa con người phải quỵ ngã và đầu hàng tất cả. - … - Em lại nhìn tôi, cười buồn. Em nói tiếp: - Em đã từng có niềm tin vững vàng như anh đấy, rồi em lại ở đây, ngã quỵ vào chiếc giường hôi hám, tanh tưởi này đấy. Khi đó em hiểu rẳng … chữ Ngờ quả khó đoán. - Ừ, người ta thường nói … “Có ai đoán được chữ ngờ” … Kể cho anh nghe cái điều không ngờ trong đời của em đi. Tôi bắt đầu bị cuốn hút vào từng câu từng từ em nói, dù chưa kết nối thành một câu chuyện, một cuộc đời … nhưng nó hứa hẹn và sức hút. Tôi đã quá tò mò về em, về cuộc đời của em. Em khác thường, em là “Gái” lạ. Tôi cứ muốn em kể tiếp, kể nữa, tôi muốn em thật sự chia sẻ và tâm sự với tôi giống như một người bạn. Tôi chợt không muốn coi em là Gái nữa … suy cho cùng, rất có thể trong đời này … đã hơn nhiều lần tôi bắt gặp, tiếp xúc và trò chuyện với những người đàn ông đi chơi Đĩ … rồi tôi cũng gọi họ là anh, là chú, coi họ là bạn, là đối tác, là đàn anh, là bề trên … thì giờ với em – là Đĩ cũng có khác gì nhau? Em phạm pháp, tù tội, em nhơ bẩn … những người đàn ông kia cũng là tội nhân, cũng giả dối, cũng thay đen đổi trắng, cũng lầm lỗi thôi. - Anh … thấy em xinh không? Hahaha. Em cười to sau câu hỏi không cần trả lời. Tôi biết vậy nên cũng cười mỉm và không nên tiếng. Tôi định gật đầu xác nhận, nhưng nghĩ cũng không cần. Tôi biết chính bản thân em phải hiểu rõ, xét về vẻ đẹp bên ngoài … em chẳng chịu kem ai. - Ngày nhỏ em là một con vịt xấu xí, gầy guộc, đen thui lại rách nát. Gia đình nghèo khó vất vả, em không được đi học mẫu giáo như các bạn, không được dạy đếm số, tập tô, múa hát la la vui vẻ như bạn bè cùng trang lứa. hàng ngày đi chăn trâu, em toàn cố tình thả trâu ở ruộng cỏ gần trường học, thi thoảng nén chạy vào nép sau cánh cửa và học trộm. Có lẽ tâm lý của con người vốn là bản năng … khi không có được thứ mình muốn thì sẽ khao khát và theo đuổi đến cùng … khi không được đi học, em càng muốn học thật nhiều, khi không biết chữ em lại muốn mình biết tất cả, thậm trí phải hơn cả lũ bạn được ngồi học đàng hoàng, ngay ngắn trong lớp kia … Và thế là em học, dù là học trộm vẫn là học, em dần nhớ tất cả những gì cô giáo dạy, khi chăn trâu, em ôn bài bằng cách viết nguệch ngoạc ra bãi đất, chiều về nấu cơm, em lấy than củi vẽ ngoằn nghèo trên tường, tối đến đi ngủ em lại mơ về con số và chữ cái, miệng lẩm bẩm như người hoang tưởng làm bố mẹ thức giấc. Thấy em ham học, bố mẹ thương nên cố gắng chắt cóp một ít tiền cho em đi xong. Em nhớ rõ buổi sáng hôm đó, mẹ dắt em đến lớp xin cô giáo cho em vào học cùng các bạn. Cô giáo lắc đầu, cô nói em đủ tuổi nhưng chưa đi học buổi nào, chưa biết chữ gì nên không theo kịp các bạn được, mà tuần sau đã phải thi lên lớp một rồi. Cô nói với mẹ để em năm sau đi học. Thế là mẹ quay sang nhìn em, mẹ buồn, còn em sắp khóc, mẹ toan dắt tay em về nhà, em nhận ra nên nhất quyết không chịu, em ngồi lỳ xuống đất ăn vạ, gào khóc, chân em đạp giãy hờn dỗi … các bạn đứng cười em, chê em khóc nhè, chê em xấu xí, chê em không biết chữ mà còn đòi đi học. Thế là em càng khóc to hơn. Mẹ giận, mắng em, mẹ kéo em thật mạnh bắt em đứng dậy, mẹ lấy tay quất vào mông em đau dát, chưa bao giờ em thấy mẹ cáu với đứa con thơ 7 tuổi của mình như thế. Trong lúc nước mắt tuôn trào không ngớt sắp nhòe đi vì ướt, em cũng kịp nhìn dòng chữ to, tròn trịa nắn nót của cô giáo viết trên bảng dạy các bạn đọc, em nhìn và đánh vần theo trí nhớ và phản xạ : “ O …c …óc .. h … óc …hóc … nặng …học . A … I … ai …. M … ai … mai … ngã … mãi. Học mãi” . “Mẹ ơi … con biết đọc mà, con …muốn đi học … con muốn đi học cơ”. Và em tiếp tục gào khóc ngây thơ trong sự ngạc nhiên của mẹ và cô giáo. Cô bước đến ôm chầm lấy em, dỗ dành, cô nói với mẹ hôm nay bắt đầu cho em đi học. Mẹ gật đầu nói cảm ơn cô giáo, mẹ khóc. - …- - Anh biết sau đó thế nào không? Cô giáo vỡ lòng của em ngày ấy … giờ là người thân duy nhất của em, người còn lại duy nhất trong cuộc đời này còn yêu thương em. – Nói đến đó, mắt em trực trào khóc … - Năm lên cấp hai, bố mẹ em bị mất trong một tai nạn giao thông, cô giáo khi ấy đã là mẹ nuôi của em nhận em về nuôi dạy hẳn, mẹ nuôi vồn đã yêu thương em nay càng cố gắng bù đắp những tổn thương và mất mát trong em. Em đã vượt qua nỗi đau mất cả bố và mẹ tất cả nhờ vào tình yêu vô hạn ấy. Em học giỏi, ngày càng trở nên xinh đẹp. Lên cấp 3, em là lớp trưởng, là hoa khôi của trường, có biết bao nhiêu bạn trai yêu mến, cả những thanh niêm trong vùng cũng biết đến danh tiếng Hoa khôi xinh đẹp giỏi giang. Nhưng em không bận tâm nhiều, không lấy đó làm kiêu xa, cao ngạo, em vẫn luôn tự nhắc nhở mình phải cố gắng tập trung học thật giỏi vì bố mẹ đã mất của em, vì người mẹ nuôi vất vả dạy bảo chăm sóc em bây giờ. Thế là em bỏ lại sau lưng những lời hò hẹn tán tỉnh, thề thốt … Em chỉ biết đến học. Cuối cùng em cũng đỗ vào một trường Đại học nổi tiếng trên Hà Nội. Mẹ rất vui mừng và tự hào về em, cả trường cấp 3 năm ấy chỉ có em và 2 bạn trai là đỗ Đại học trên Hà Nội, và em là người con gái duy nhất được đi học tiếp, con gái trong làng ở nhà đi lấy chống hết. Ai ai cũng tin tưởng em sẽ có cuộc đời sáng lạng và sung sướng hơn các bạn khác. Mẹ nuôi em nhờ đó mà thêm hy vọng, càng cố gắng còm cõi dạy thêm, làm thêm dốc tiền cho em ăn học. Năm Đại học đầu tiên … là gái nhà quê lên tỉnh, em ngại va chạm, tiếp xúc với mọi người, thứ gì cũng thấy xa lạ, bỡ ngỡ … nhớ mẹ, nhớ nhà, nhớ quê hương … nhiều đêm tủi thân mà khóc gào thảm thiết. Đã bao lần vác ba lô đi đến bến xe để bắt ô tô bỏ về quê không học nữa … nhưng nhớ lại tất cả sự hi sinh và cố gắng của mẹ, cũng như của bản thân để có được thành quả như bây giờ … em lại lững thững vác ba lô quay về phòng trọ. Rồi dần dần em cũng làm quen với cuộc sống, sinh hoạt nơi trường học và môi trường sống mới. Vì xinh xắn, lại học khá nên được cô giáo và các bạn tin tưởng cho làm bí thư lớp. Nhờ vậy em cũng có thêm nhiều cơ hội va chạm tiếp xúc với mọi người, các mối quan hệ mới được hình thành … em trở nên mạnh bạo hơn, hiểu biết hơn … và cũng dần biết quan tâm đến vẻ đẹp trời phú của mình. Em đã học cách tự tu dưỡng nhan sắc, tận dụng nhan sắc và kiếm lợi từ nhan sắc cũng như tài năng của mình. Em trở thành một trong những bông hoa đẹp của trường … vẫn học hỏi … vẫn ngày càng xinh đẹp. Các công tử đẹp trai, ăn chơi, giàu có nhờ quảng cáo và bạn bè giới thiệu mà biết đến bông hoa toàn vẹn là em. Họ tiếp cận và làm quen, làm thân … họ tìm mọi cách lấy lòng và chinh phúc người đẹp. Đương nhiên em đã được học cách “không được nói lời từ chối” , thậm trí nhận một cách khéo léo, chối cũng phải khéo để giữ gìn các mối quan hệ, cũng như không để sảy ra hậu quả ngoài ý muốn kiểu như “không ăn được thì đạp đổ”. Tôi đoán không sai. Em quả không phải thứ Gái bình thường. Có ăn có học, có hiểu biết, có giáo dục. Nhưng càng nghe em kể tôi càng thắc mắc không hiểu được vì sao em lại sa đọa đến mức này, thụt lùi đến mức không để cứu vớt nổi thế này? Đáng ra, với những gì em có … em hẳn phải có tương lai tươi sáng lắm! Giống như mẹ em, bạn bè, người thân tin tưởng. - Rồi tiếp đó thì sao? … Tại sao em lại … - Anh muốn hỏi sao cuộc đời em lại bước sang trang sử tăm tối như thế này chứ gì? – Em cười chua chát. – Bởi thế em mới nói “chữ ngờ khó đoán”. Học Đại học năm thứ hai em quen một nhóm công tử, tập hợp toàn những người đẹp trai, con của các ông chủ, bà chủ các công ty, tập đoàn lớn. Nhìn bề ngoài có vẻ lịch sự, sang trọng, hiểu biết, cũng được học cao … rất galant và chơi đẹp. Em bị thu hút và bị thuyết phục. Một chàng trai trong số họ đã lấy được cảm tình của em, chiếm được trái tim em. Lần đầu tiên em biết đến yêu, và đặt niềm tin cho một tình yêu. Giờ em đã có học, có danh tiếng về nhan sắc, em trở nên coi nhẹ việc cần phải cố gắng, em không còn khao khát thứ mình đã có. Em chuyển dần mục tiêu, em khao khát tình yêu của mình, muốn giữ nóm bảo vệ nó và em thành kẻ mất tự chủ và phương hướng … em như cánh diều duổi theo gió, bay theo gió … nhưng không có tự do. Em vẫn bị sợi dây cản trở, kìm hãm … Anh ta … chính là sợi dây ấy.
Đôi khi vẫn khóc cho những điều tưởng như đã quên... Đôi khi vẫn ước mơ về một hạnh phúc trọn vẹn... Để rồi lại thức giấc trong nỗi đau thủa nào...
|
|
 Vị trí: Advanced Member Nhóm: Thành viên
Tham gia: 12/2/2010 Bài gửi: 261 [Points]: 783 Quốc tịch: việt nam
|
Đời làm đĩ ...(phần cuối) Càng nhìn kỹ em tôi càng nhận ra nét mặn mà, sắc sảo nơi em. Đó là một tâm hồn sâu sắc, lắng đọng … em nhìn đời và em ví von rất hình ảnh. Cách kể chuyện của em rất lôi cuốn người đối diện … tôi đã lê lết theo từng bước chân dần nhuốm bùn mà em đã đi, từng câu từng từ chậm chạm em kể với tâm trạng biểu hiện rõ trên khuôn mặt . Tất cả chỉ khiến người đối diện bị ám ảnh theo em, xót xa, tan vỡ và chết đứng. Tôi hồi hộp chờ đợi em kể tiếp, tôi mường tượng về người đàn ông kia … người đã nắm giữ sợi dây định mệnh cuộc đời em, khiến nó phải xoay chuyển đổi hướng … Hắn đã đổ thứ nước sơn màu gì lên cuộc đời trong sáng đầy ánh hào quang của em? - Anh ta rất biết làm con gái hài lòng, trước mắt em anh ta thể hiện mình luôn là người đứng đắn, có tự trọng, có học thức và thật cao quý. Em đã ngã vào lòng anh ta, em tôn sùng anh ta, tôn thờ tình yêu của mình. Em đã ngoan ngoãn nghe theo anh ta, sự dìu dắt sai khiến khéo léo của anh ta khiến em mù mắt. Em đã làm tất cả. Em không còn quan niệm thế nào là đúng, là sai, với tình yêu không gì là giới hạn … và cái mà em biết thêm được từ khi yêu anh ta đó là … rượu cồn, là thuốc lá, là những viên thuốc lắc trong những ly rượu vô tình em không biết! … Mỗi sáng em trở về trong tình trạng say sỉn, mệt mỏi giã dời, em nằm vật xuống giường ngủ mất. Gần một tháng trời em không biết đến lớp học, bạn bè, người thân. Em chỉ biết mải mê yêu đương trong mù quáng. Tối đến tỉnh dậy, anh ta lại đón em tiếp tục những cuộc vui điên loạn … - … - Tôi im lặng. Tôi không muốn chặn lời em, em đang rất say sưa với câu chuyện cuộc đời mình. Tôi có cảm giác trong em nhiều tâm sự, em giấu kín nó bao lâu nay, những ấm ức, tủi nhục giờ được lúc em bẻ vữa ra … em chấm nó với máu và nước mắt … tất cả hòa vào thành thứ soup khó ăn nhưng em đã nuốt. - Nhưng có một điều lạ … trong suốt thời gian đó … anh ta chưa từng một lần muốn chiếm đoạt em. Chưa từng … Tôi mở to mắt vì ngạc nhiên. Không … tôi còn há mồm vì … không thể tin. Một việc vô lý đến mức cơ bản. Nói hỗn mồm … nếu bắt một thằng nhóc dưới 18 tuổi, nhắm mắt cũng có thể tưởng tượng ra cảnh … một đám nam nữ ăn chơi thác loạn, bia rượu say xỉn, ma túy đá, thuốc lắc … tất cả những thứ ấy biến con người thành Thú … thì sao chúng không xơi thịt của nhau? - Anh cũng ngạc nhiên phải không? Chính vì có thật nên em lại tin anh ta yêu em. Có thể anh ta đang dần biến em thành một thứ con gái chơi bời, hư hỏng, vứt bỏ ước mơ, lối sống tốt đẹp. Nhưng yêu anh ta em cần phải sống hòa mình với cuộc sống của anh ta chăng? Vậy là chỉ cần anh ta biết tôn trọng em như thế đã đủ… - Không. Không thể như vậy. Tại sao em không kéo anh ta thoát ra khỏi những thú vui đầy nguy hiểm, cạm bẫy ấy thay vì vứt bỏ tương lai của mình trong vũng bùn. Em thông minh, em có học, em có ý chí … em phải hiểu điều ấy hơn ai hết. Tôi bất bình, vậy là tôi nói liên hồi với thái độ không bằng lòng, tôi đánh tan không khí trầm nhẹ bấy lâu. Rõ ràng tôi thấy em là một người sắc sảo, hiểu biết … nhưng có lẻ những kẻ thông minh đôi khi cũng trở nên ngu muội, thậm trí ngu xuẩn. Bình thường họ vốn phân định rất rõ mọi việc, họ làm chủ giữa lý trí và tình cảm. Nhưng khi một mắc xích bị tác động, bị đứt liên kết, họ lại trở thành kẻ mù quáng nhất, họ mặc kệ và nhào lộn hai thứ ấy lại thành một thứ hỗn độn không thể kiểm soát được. Hậu quả là … cuộc đời họ trở nên loằn ngoằn không lối thoát. Em là một trong những người ấy? Kẻ thông minh ngu muội… Kẻ thông minh thiếu bản lĩnh … Có lẽ làm người tốt quá khó, nhưng làm kẻ xấu thì rất dễ. Một phút xao lòng, một phút nản chí, một phút yếu đuối, một phút không kiểm soát … con người sẽ bị vùi dập, bị phá hủy … Phải chăng … tất cả cuộc đời ta do chính ta xây nên mà thôi. Đời đối với ai cũng thế … Đời có họ hàng với ai đâu. Đời lạnh lùng với tất cả. Đời cũng nhân từ với mọi người … Đừng trách đời đen bạc, gian dối, bất công! Hãy nhìn lại mình một phút thôi … - Có lẽ anh đang cười mỉa và coi khinh em lắm! Không sao … em đáng như vậy. Chính em cũng nghĩ mình rẻ nát lắm. Do em thôi, em không trách anh ta, trách những gã đàn ông khác, không trách đời … Em vốn có sự lựa chọn khác nhưng em không theo. Bước qua mê muội em lại trở thành người rất tỉnh. Tỉnh hơn bao giờ hết. Nhưng muộn quá rồi chẳng? - Ước gì … ngày đó em cũng tỉnh táo như bây giờ! – Tôi nói và cất tiếng thở dài. - Ha haha … trước khi chết con người bỗng trở nên tinh thông và rất rất tỉnh táo, anh có nghĩ vậy không? Hahaha – Em cười điên dại. Em nói vô tư như thể chết là một điều thú vị mà em đang mong nó đến. - Em … sao … - Tôi hẫng hụt. Một cảm giác không lành vụt qua. - Anh đang nhìn thấy phần xác của em trên cuộc đời này … còn phần hồn đã chết từ đêm hôm đó. Cái đêm thần chết đem em đi mà em không biết, em vẫn còn ngủ vật vã trên chiếc giường, trong một căn phòng lạ hoắc. Em tỉnh dậy, ngơ ngác nhìn xung quanh, không một bóng người … Trời hôm đó cũng bắt đầu sang đông nên se lạnh, cái lạnh bước qua em, em chợt kêu thét lên vì nhận ra mình chẳng còn mảnh vải nào che thân. Em gào khóc khàn tiếng, nỗi đau đớn, tủi nhục đánh thức giấc mộng mị của em bấy lâu. Em kêu tên anh ta trong nỗi hận xé tim! Em kể, mắt em đỏ hoe, nhưng không có giọt lệ lăn xuống. Nó chỉ trực trào trên khóe mi, nó cố gom góp cho đủ giọt lệ mà không thể. Em hết nước mắt rồi, em vùi em trong biết bao đau khổ, đọa đày, trong nỗi ân hận, tủi nhục, trong tái tê … tất cả đã lấy hết nước mắt của em. Giờ muốn khóc, giờ có nỗi đau tột cùng … em chỉ đỏ mắt thôi. - Khi ấy em muốn khóc, muốn chửi rủa, muốn đứng bật dậy đi tìm kẻ xấu xa ấy, muốn giết chết hắn … Nhưng em quá mệt mỏi, trong em không còn chút sức lực nào … đến chút sức cuối cùng cũng không giúp em tự vục dậy nhặt nhạnh từng mảnh vải che thân. Và hắn quay lại. Hắn mở cửa bước vào, nhìn em … hắn cười nham hiểm, rất thỏa mãn. Em nhìn hắn với ánh mắt căm thù, hờn trách … em không thốt lên lời nào, còn nước mắt lã trã rơi không kìm nén. Em tưởng hắn sẽ đến van xin em, nhẹ nhàng và ngọt ngào như một kẻ có lỗi, một kẻ có học biết hai từ trách nhiệm. Nhưng không … Bộ mặt thật của hắn được phơi bày, hắn vốn chỉ là một con thú man dợ đội nốt người tử tế, em đơn giản là con mồi được hắn nuôi dưỡng đợi đến ngày to béo là thịt. Hắn không nói câu nào … hắn chỉ nhìn em đau khổ, hắn vui vẻ khi trông thấy cảnh tượng ấy. Sao hắn có thể tàn ác đến vậy, khi đó em biết mình đã yêu một con quỷ … Hắn cúi xuống giường nhặt quần áo của em rồi vứt lên chiếc ghế trong phòng. Hắn nói: “ Muốn về thì phải làm thêm giờ đã cưng”. Vậy là một cái vỗ tay của hắn … ba thằng bạn thân mọi khi vẫn đi cùng bước vào trong … Chúng … trói hai tay em vào thành giường … và … thay nhau làm nhục em. - … Quân khốn nạn. Bọn nó bây giờ ở đâu, anh sẽ giúp em bắt chúng đền tội. – Tôi bất bình, tôi nổi giận. Niềm căm hận của em lan sang tôi. Tôi đập tay xuống mặt giường ọt ẹt khiến em giật mình. - Em đã gào khóc, em cầu xin hắn, cầu xin đám bạn của hắn … nhưng … vô nghĩa … Chúng không phải con người …. Có ai nghe câu chuyện của em và bật khóc không? Có ai chia sẻ và đồng cảm cho nỗi đau của em không? Cho dù em lầm đường, cho dù yêu nhầm người … Trong lòng tôi lúc này … rất đau. Tôi vốn không phải người đa cảm, nhưng không phải kẻ vô tình. Tôi không thể giống như những con dã thú đội nốt người kia. Vô hồn. Vô nhân tính. Nên tôi mới xót thương. Dẫu biết cuộc đời mỗi người mỗi khác, không ai giống ai, nhưng ta cũng nên nhìn nhau để tìm chút đồng cảm và chia sẻ … ta không thể sống cho riêng mình, chỉ biết mỗi bản thân. Thế gian này có biết bao nỗi đau, biết bao tủi khổ … không thể chỉ nghĩ mỗi mình khổ đau. Nỗi đau của em … mấy ai trải qua? - Cuối cùng những kẻ độc ác ấy cũng ngừng việc hành hạ thân xác em khi em đã gào thét van xin cho đến lúc ngất. Lúc tỉnh dậy, mở mắt tuyệt vọng tưởng mình được chết rồi, và đây là địa ngục. Em nghĩ có là địa ngục cũng tốt hơn trần gian giả dối, hiểm ác thâm độc. Nhưng không phải, đó là căn phòng trọ bụi bặm của em, chỉ một mình em. Những kẻ khinh tởm ấy tử tế quá, chúng cũng biết đưa em về nhà, vứt em nơi an toàn nhất. Và không ai biết được em đã bước qua cái chết quá đớn đau. Nằm thở yếu ớt, em nhớ lại khoảnh khắc ám ảnh vừa qua, ánh mắt và cái nhìn quỷ dữ lạnh lùng của người mình yêu nhất … em muốn chết thật, vì có sống phần hồn em cũng chết rồi, cuộc sống, tình yêu làm em quá tuyệt vọng, không một chút ánh sáng nào cho em nữa, nỗi nhục, sự tổn thương sẽ mãi đi theo em, dày vò, bóp nghẹt em. Con dao sắc nhọn em cầm trên tay, nó ghỳ lên mạch máu bên bàn tay kia, chỉ một lực cứa dứt khoát tất cả sẽ kết thúc. Cái chết đơn giản không chút ngọt ngào. Lưỡi dao cứa vào da, máu bắt đầu chảy … vết cắt không êm dịu làm em thêm đau đớn cả tinh thần lẫn thể xác, nỗi đau tăng lên gấp bội … thì ra em còn biết cảm nhận, biết sợ, biết khóc … Và hình bóng mẹ hiền hiện lên trong trí nhớ, ánh mắt niềm tin và nụ cười thân thương nhìn em, mẹ muốn nói dù thế nào mẹ cũng mãi yêu em, cũng đón nhận em sau bao nhiêu lầm lỗi, mẹ muốn em sống mạnh mẽ hơn, sống vươn lên làm lại từ đầu, tất cả chưa kết thúc. Một dấu chấm xuất hiện chỉ để kết thúc một đoạn đường chứ không thể chấm hết một cuộc đời. Đoạn đường ngoằn ngèo lạc lối em đã đi qua. Cái giá phải trả để có thể kết thúc nó cho dù quá tàn nhẫn! - Em đã không tự kết liễu sự sống cha mẹ đã cho em. Em bắt đầu cố gắng gượng dậy, chập chững từng bước từng bước làm lại từ đầu giống như một đứa trẻ. Em quay lại lớp học, rụt rè tiếp xúc với mọi người, họ nhìn em lạ lẫm sau một thời gian vắng bóng, trông em yếu đuối, giản dị và khép mình. Nhưng ít ra em đã trở lại. Còn sống dù không nguyên vẹn. Nụ cười em héo úa nên em cố gắng làm nó tươi tỉnh lên, bạn bè một lần nữa ân cần đón nhận em, họ tưởng em ốm … họ không biết em đã từng sống tồi tệ đến thế nào. Cảm thấy mình đã phụ lòng tin của mọi người, giả dối với tất cả, em đã muốn bù đắp, cố gắng sống tốt đúng như họ tưởng tượng về em … Thế mà … Em ngừng kể chuyện. Tiếng em thở dài xoáy sâu vào cõi lòng, tôi cảm tưởng tiếng thở ấy là giây phút em buông xuôi tất cả sự cố gắng, nghị lực sống vươn lên làm lại cuộc đời … để trở thành một con Đĩ như bây giờ. Đáng ra em đã chết, máu em đã ngừng chảy, nhưng em đã vượt qua sự yếu đuối, nỗi chán nản, tuyệt vọng của bản thân. Em muốn làm lại từ đầu, vì em còn có những người yêu thương em, vì em còn mẹ, người đã vất vả chăm sóc nuôi dạy em trưởng thành, người luôn đặt niềm tin và hy vọng nơi em cho dù không là máu mủ. Tại sao? Tại sao em đã đi qua con đường đầy máu, em kết thúc con đường gai góc lầm lỗi ấy cũng bằng máu … mà em lại không tránh xa nó, không chạy trốn nó … em vẫn tìm về một con đường khác ê trề nhục nhã? Có biết bao người tìm đến cái chết, kết thúc cuộc đời mình chỉ vì chút khó khăn thử thách của đời thường. Gặp chút khổ đau họ đã nhận thua và kết thúc. Họ bỏ cuộc chơi lui mình tìm nơi an nghỉ. Chỉ có em … nỗi đau lớn lao em vươn mình như cây cỏ dại, em bám víu vào đất và vươn mầm lên sống tiếp. Em không chọn cách khắc tên mình lên bia mộ … em dùng nghị lực sống phi thường của một con người đúng nghĩa … mà sao … ??? - Hắn đã quay lại tìm em đúng vào khi em đang vượt qua thương đau để bắt đầu sống lại. Hắn đứng sừng sững trước cửa lớp em học, hắn bước vào bên trong rất đường hoàng ngay trước mặt em. Mọi người xì xầm khen hắn đẹp trai, phong độ, mọi người khen em khéo chọn người yêu nhiều duyên tốt số … Khi đó em muốn khóc thét lên vì ghê tởm, vì thứ ánh sáng hào nhoáng giả dối xung quanh tên mặt người dạ thú đó, em càng muốn khóc cho em, cho những ai cũng nhầm lẫn ngộ nhận như em, thấy giàu mà ham, mà lú lẫn. Hắn bám chặt lấy cổ tay em. Em run lên vì sợ hãi vì kinh tởm. Em gạt mạnh và đẩy hắn ra xa, em chạy thục mạng như gặp phải quỷ ám. Hắn đuổi theo. Lúc đó em không nghĩ nhiều chỉ dùng hết sức mình cắm đầu mà chạy, vừa chạy vừa khóc. Em biết cứ chạy mãi cũng chẳng thể trốn được, nhất định hắn sẽ tìm ra em thôi. Em hết đường rồi … hai tên thân cận đi theo hắn đã đón chặn em ở cổng, chúng tóm lấy em và vứt em lên xe ô tô. Em là chú chim yếu ớt bị bắt vào lồng, từ nay không còn biết đến tự do. - Sao lại có chuyện ngang nhiên như thế. Bọn chúng không còn coi pháp luật và đạo lý ra gì. Anh … - Em đã nói rồi, chúng không phải là con người. Chúng là quỷ. - Vậy là chúng đã bắt em phải làm … công việc này? – Tôi đã mường tượng ra câu chuyện, hình dung ra vết rãnh sâu đầy tăm tối trong cuộc đời em. Đời không đẹp như người ta nghĩ, đời không đơn giản như ta tưởng tượng, có quá nhiều chuyện ta không hề biết, càng không thể tin rằng nó là có thật. Nhưng nó đã sảy ra, đang sảy ra … Chẳng qua nó không đến với ta … nên ta cho là vô lý, là hoang tưởng là hư cấu. - Chúng không đơn giản là những công tử ăn chơi, tìm gái mua vui, lấy chuyện tình ra vày nghịch. Tất cả những gì chúng làm đều có sắp xếp, toan tính kỹ càng. Đó là cả một đường dây buôn gái, nuôi gái và cả ép gái. Có những cô gái vì ham chơi, thích trụy lạc, muốn kiếm tiền bằng thân xác để thỏa mãn sở thích tốn kém của mình nên tự nguyện đi theo chúng, nghe theo sự sắp xếp và mối khách của chúng. Còn những cô gái chống đối không nghe theo chúng sẽ làm mọi cách biến họ thành nô lệ phải thuần phục. Em là mục tiêu ngắm đến. Chúng tiếp cận em, chiếm lấy lòng tin của em, chúng cho em tiếp xúc với lối sống đua đòi, thác loạn, với rượu cồn, thuốc lắc, ma túy … tất cả như là đào tạo Gái cao cấp. Thế mà em cho đó là hưởng thụ, là đẳng cấp của dân chơi … Em thật ngu. - Chúng đã quay phim, chụp ảnh … vào cái đêm hôm đó. Khuôn mặt và thân xác em bị phơi bày tất cả. Không còn gì nữa … không danh dự, không trong sáng, không cơ hội, không lối thoát và không cả lựa chọn. Chúng dọa nếu không nghe theo chúng sẽ tung ảnh và video lên các trang wed, dán khắp ảnh em ở trường, thậm trí gửi về quê để em không dám quay về làng, mẹ em cũng chẳng thể sống yên… Đến lúc này … em đã khóc. Hai bàn tay che khuất khuôn mặt ướt át. Em nức nở … - Từ đó em làm Gái, làm Đĩ … em không muốn mẹ biết, không muốn mẹ chết. Em hối hận, sai lầm hoàn toàn do em, đau khổ là do em nhận lấy… ai oán là tự em gây lên. Hàng ngày em phải đi tiếp khách theo sự sắp xếp của chúng, phải nộp tiền lại cho chúng gần như em làm không công, em trắng tay, kiệt sức. Em phải cố gắng đứng bờ bụi tìm khách kiếm thêm. Mẹ em ốm rồi, mẹ nằm viện chờ ngày phẫu thuật, em cần tiền, em muốn làm tiền. Chỉ lần này thôi, em sẽ bỏ mặc tất cả, em không sợ chúng nữa, kệ người đời coi khinh, em chỉ cần sống bên mẹ thôi. Em sắp chết rồi, đứng trước cái chết người ta không sợ gì nữa … người ta cần tìm chút yên bình những ngày cuối đời. Bệnh tật bởi cái Đời làm Đĩ này đã giết chết quá nhiều người, giết em, giết các chị ấy, giết cả những người đàn ông tìm đến đây, giết chết xã hội này … - …Em … em vừa nói gì …?? – Người tôi run lên, tim tôi đập loạn nhịp, tôi không biết phải miêu tả tâm trạng của mình khi ấy ra sao? Phải chăng là nỗi đau buồn tê tái khi biết một cái chết sẽ đến với người bạn của mình … và đến với quá nhiều người. - Anh … hãy viết về em, viết về câu chuyện em kể anh nghe tối nay. Em biết anh là nhà báo, em đã thấy ảnh anh trên báo rồi mà. Anh … xin anh hãy làm gi đó để em chết không vô nghĩa, để không còn ai chết nhục, chết bẩn, chết đáng giận như em … Và em khóc, lúc này em chỉ khóc thôi, em khóc mãi như thế. Nỗi đau, tủi nhục, sự nén chịu và day dứt đeo bám em. Hôm nay nó vỡ òa cho em khóc. Sự chịu đựng cay đắng của em thật không gì nói hết được. Chỉ một giây phút sai lầm cho sự lựa chọn một con đường mà cái giá em phải trả quá lớn! Tôi ngồi lại gần em, tôi đỡ lấy bàn tay em, nắm nó đầy tôn trọng trong sự đồng cảm sẻ chia giữa hai người bạn. Em nói đúng, em cũng cần được tôn trọng, nhưng không phải vì em làm Đĩ, không phải làm Đĩ cũng được tôn trọng. Chẳng ai tôn trọng một con Đĩ. Nhưng nếu một con Đĩ biết đòi làm người lương thiện, biết quay về với điều thiện khi ấy … sự tôn trọng sẽ có tên em. Đời là một cuộc đấu trí mệt nhọc. Con người phải luôn đủ tỉnh táo để phán đoán, quyết định từng bước chân mình đặt xuống. Thậm trí con người phải dè chừng với chính đồng loại của mình. Nhưng đó là sứ mệnh của con người … vượt qua cái đen tối của chính mình để vươn lên và tỏa sáng. Khi ấy con người mới thấy trân trọng những cái đẹp, điều hay lẽ phải của nhân tình thế thái, con người thấy quý giá giây phút hạnh phúc, an bình. Suy cho cùng muốn hạnh phúc phải nếm trải khổ đau, muốn giàu sang phải biết vượt qua hèn mọn. Muốn sống tốt phải diệt trừ cái ác. Muốn đẹp phải làm tan cái xấu. Muốn ngọt ngào đừng gieo những khổ đau. Em chết đi và để lại cho nhân gian những vị mặn của nước mắt, em dùng nó gột rửa bùn đen, oán hận, lầm lỗi … Chỉ xin người đời cho em một cơ hội … Nếu có kiếp sau em sẽ không đi theo con đường để phải một Đời làm Đĩ, xin đừng tìm đến Đĩ mua vui … Hết
Đôi khi vẫn khóc cho những điều tưởng như đã quên... Đôi khi vẫn ước mơ về một hạnh phúc trọn vẹn... Để rồi lại thức giấc trong nỗi đau thủa nào...
|
|
|
Guest |
Diễn Đàn Mùa cưới
»
GIẢI TRÍ
»
Truyện ngắn tình yêu
»
Đời làm Đĩ
|
Chuyển đến diễn đàn
|
Bạn không có quyền tạo chủ đề mới trong diễn đàn này.
Bạn không có quyền trả lời các chủ đề mới trong diễn đàn này.
Bạn không có quyền Xóa các bài viết của bạn trong diễn đàn này.
Bạn không có quyền sửa các bài viết của bạn trong diễn đàn này.
Bạn không có quyền tạo các bình chọn mới trong diễn đàn này.
Bạn không có quyền bình chọn trong các chủ đề bình chọn trong diễn đàn này.
|
[Main Forum RSS] : 
Được phát triển và việt hóa bởi BKGROUP dựa trên phiên bản 1.9.1.8 (NET v2.0) - 3/29/2008 của Yet Another. Trang này được tạo ra trong 0.138 giây.
|