(Trong những đêm của sự cô đơn ta lại chìm vào những mê muội của cuộc đời, ta không thể xác định được rằng những “hư hao” ấy)
Đôi khi, ta bước đi trên những quãng đường dài trống vắng để trãi lòng cho chính ta trong cuộc đời vốn lắm lúc xô bồ những “đau thương”. Ngày hôm qua ta được sống trong những ngày bận rộn nhất của sự thương yêu, của những niềm vui tràn ngập trong con tim. Nhưng ai ngờ, hôm nay ta vẫn cô đơn trên quãng đường trống vắng đến nhói lòng như thế này. Ta cố gắng chạy đến thật nhanh đến nơi nào đó thật đông đúc, để ta thôi rơi vào cảm giác cô đơn trống vắng. Nhưng… sự thật ta vẫn cô đơn, cô đơn hơn khi ta ở một mình với chiếc bóng của riêng ta. Trong một không gian vô cùng chật hẹp, mà ta đang ngay nơi đó.

Ta đã từng sợ, một ngày nào đó ta được quan tâm trong sự “yêu thương” của cuộc đời, bỡi lẽ những yêu thương đến và chắc rằng là sẽ đi. Thế rồi, ngày đó cũng đã đến và cũng đã đi một cách nhanh chống, để lại trong ta muôn vàn sự tiếc nuối. Nổi bơ vơ, lại một lần nữa chiếm lấy con người ta. Một nơi đông đúc, chen chân nhau để cố gắng vượt qua những trận đường đầy khói bụi, ta nhận ra một điều – dường như, ta đang đau khổ trong những ngày hạnh phúc đã trôi qua. Ngày qua ngày, vẫn ký ức của ngày xưa… nỗi đau vẫn còn mãi trong vết thương chưa lành. Có khi, vết thương mới hòa cùng vết thương chưa lành ấy, khiến ta để lại một vết sẹo trong tâm hồn. Tâm hồn của một con người nhỏ bé của cuộc đời.

Lắm lúc, ta muốn dang đôi tay ra để đón nhận những “yêu thương” của ngày xưa trở về. Nhưng… hàng nghàn vết thương đau lại ùa về làm cho ta đau đến mức không thể nói nên thành lời, chỉ biết nghẹn ngào trong tiếng nấc của “hạt mưa rơi”. Ta rất mạnh mẽ, nhưng tâm hồn của riêng ta vốn “yếu đuối” làm sao ta có thể chối bỏ được sự đau đớn của tâm hồn? Ta cố chạy, chạy thật nhanh để thoát khỏi nơi đông đúc, xô bồ những vết thương tâm. Nhưng, chạy mãi vẫn là những vết thương mới đang đeo bám theo ta như những “linh hồn” của sự thêu rụi. Ta chợt nhận ra rằng, ta đang vấp ngã. Rất đau, nhưng rồi ta lại tự đứng lên bằng hai bàn tay mạnh mẽ, mặc cho những “linh hồn” sau lưng đang cố gắng xé nát tâm hồn “yếu đuối” của ta.
Trở lại nơi phố quen trống vắng, ta trải lòng mình cùng những nổi đau, mùi vị vốn có của cuộc đời. Ngày hôm qua ta đã được “yêu thương” một cách đúng nghĩa. Đến hôm nay, ta lại xô bồ chạy trốn những “đau thương”, vậy… ngày mai ta sẽ như thế nào khi những chông gai đang chờ sẵn, để ta bước lên nó trong muôn vàn vết thương chưa lành hẳn trong tâm hồn “yếu đuối”. Ngày mai của riêng ta nó cứ mờ ảo không thể nhìn thấy được, cứ ngỡ như những cơn mơ… Nhưng, vết thương lại rất thật, lưu lại và trôi theo thời gian.
Nếu có một điều theo ý muốn, thì cho ta xin một lều thuốc “chống ngủ” để ta thôi rơi vào những cơn mơ của cuộc đời, những vết thương có thật trong giấc mơ ấy!. Đơn giản là vì… ta đã và đang sợ những giấc mơ của cuộc đời. Hư hao, hư hao quá.
Đôi khi vẫn khóc cho những điều tưởng như đã quên...
Đôi khi vẫn ước mơ về một hạnh phúc trọn vẹn...
Để rồi lại thức giấc trong nỗi đau thủa nào...